01.
Ánh mắt Lục Tịch Thâm hơi tối lại.
Phần th*n d*** quấn khăn tắm dày, không nhìn rõ gì.
Nhưng tôi lại cảm thấy ánh mắt của anh ấy… rất nguy hiểm.
Lấy hết can đảm, tay run run, tôi mở hộp.
"Ông… ông xã, có… có làm không…"
Lục Tịch Thâm khẽ thở dài một hơi, bước về phía tôi, một tay giật thứ trong tay tôi.
Mặt anh ấy không biểu cảm gì.
Động tác xoa đầu tôi cũng cứng nhắc.
"Khương Diêu, đừng ép bản thân."
Nói xong, Lục Tịch Thâm giúp tôi kéo chăn, chỉnh lại đồ ngủ.
Còn mình lại sang phòng khách.
Nhưng khoảnh khắc anh ấy quay người
Tôi rõ ràng nhìn thấy bên dưới chiếc khăn tắm kia…
Cửa phòng ngủ chính bị đóng ch ặ t lại.
Tôi nhìn lên trần nhà, thở dài.
Trong đầu hiện lên những dòng bình luận vừa rồi.
Trong lòng bỗng dâng lên một trận sợ hãi.
02.
Tôi quả thực vẫn luôn thích em trai của Lục Tịch Thâm, Lục Diệm.
Tôi cứ nghĩ mình đã giấu rất kỹ.
Thế mà những dòng bình luận kia lại biết rõ bí mật tôi chôn sâu trong lòng.
Chẳng lẽ… những gì bọn họ nói đều là thật?
Tôi chỉ là nữ phụ thích làm màu, còn Lục Diệm chính là nam chính, không thuộc về tôi?
Nghĩ đến đó, tim tôi không khỏi nhói lên.
Năm đó, để gả vào nhà họ Lục, tôi cố tình giở thủ đoạn, bỏ thuốc.
Không ngờ phục vụ lại nhầm lẫn hai anh em họ.
Trớ trêu thế nào, người ngủ với tôi lại là Lục Tịch Thâm.
Sau đó, anh ấy đề nghị chịu trách nhiệm, muốn kết hôn với tôi.
Bố tôi nhờ đó trèo cao được kết thân với nhà họ Lục, mừng rỡ khôn xiết, lập tức đồng ý.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!