Chương 9: (Vô Đề)

"Dã thú, thế này là sao?"An Địch Mĩ Áo nhìn thấy rắn thì sợ hãi vô cùng. Tại sao lại xuất hiện nhiều rắn như vậy, hơn nữa chỉ cần nhìn qua thôi cũng biết rắn này là rắn kịch độc.

"Tiểu Mĩ Mĩ, không có việc gì, cưng đừng sợ!"Hắc Nặc Lỗ Tư vội vàng an ủi An Địch Mĩ Áo, có vô số con rắn đuôi chuông kim sắc không ngừng bò về phía bọn hắn, đã có mấy con quấn lên chân của An Địch Mĩ Áo rồi.

"Tiểu Mĩ Mĩ, cưng đi trước đi!"Hắc Nặc Lỗ Tư rất bình tĩnh nói với ái nhân, mấy con rắn đuôi chuông này còn chưa biến hình tí nữa mà chúng hiện nguyên hình tấn công bọn hắn. Tuy rằng Y tự tin rằng mình có thể bảo vệ Tiểu Mĩ Mĩ tốt, nhưng khi loài rắn này mà hiện nguyên hình thì sẽ vô cùng hung dữ, y không muốn làm Tiểu Mĩ Mĩ hoảng sợ.

"Ta không cần, ta…"An Địch Mĩ Áo lắc đầu từ chối ý muốn nói rằng mình muốn ở cùng một chỗ với dã thú. Nhưng khi hắn chưa kịp nói thì đã có một đoàn khói đen vây quanh kéo hắn rời khỏi dã thú.

"Tiểu Mĩ Mĩ, cưng đừng sợ. Ta đã làm phép cho đám mây này rồi, chúng sẽ bảo vệ cưng, cũng sẽ mang cưng đến chỗ sâu nhất trong cung điên! Rồi lúc nữa ta sẽ lập tức đuổi theo cưng ngay!"Hắc Nặc Lỗ Tư an ủi.

An Địch Mĩ Áo đang muốn cự tuyệt thì lại có một đám khói màu đen vô cùng lớn vây quanh Hắc Nặc Lỗ Tư cùng với đống rắn đuôi chuông, hắn vô cùng lo lắng cho Hắc Nặc Lỗ Tư, nhưng mà đám mây đen kia đã lập tức đem hắn bay đi thật xa. Hắn chỉ có thể ở trong lòng cầu nguyện, cầu cho Hắc Nặc Lỗ Tư trăm ngàn lần đừng xảy ra chuyện gì!

Đám mây đen bay thật nhanh rất nhanh đã đến một chỗ rất xa, hoàn toàn không thể nhìn thấy Hắc Nặc Lỗ Tư. Hắn điều chỉnh trái tim đang loạn đập. Hắn bắt đầu cảm thấy vô cùng hối hận là tại sao mình lại ép buộc dã thú dẫn hắn đi tìm Thần Hậu để báo thù cơ chứ. Nếu Hắc Nặc Lỗ Tư xảy ra chuyện gì thì làm sao đây, hắn cùng bảo bảo ở trong bụng biết phải làm thế nào?

"Phi phi!"An Địch Mĩ Áo vội vàng đánh cái miệng heo của mình, mình đang nghĩ cái khỉ gì vậy, dã thú tuyệt đối không xảy ra việc gì đâu! Chí ít thì dã thú cũng nhà con của thần hậu cho dù có ghét đi nữa thì chắc nàng cũng không giết y đâu.

Nghĩ như vậy thì tim của hắn cũng đập lại bình tĩnh hơn. Hắn ngẩng đầu nhìn phía trước phát hiện mình vẫn ở bên trong cung điện, chỗ này giống như là mê cung vậy bốn phía xung quanh đều an tĩnh đến một bóng người cũng không có.

An Địch Mĩ Áo nhíu mày, bắt đầu cảm thấy sợ, nơi này rất quỷ dị. Vừa rồi hắn ở bên cạnh dã thú tại nên mới không cảm thấy sợ. Bây giờ chỉ còn lại một mình… Thật sự rất dọa người, thật là khủng khiếp!

An Địch Mĩ Áo ở không trung bay môt lúc lâu. Vẫn không thấy Hắc Nặc Lỗ Tư đuổi theo,  cảm giác bất an không ngừng gia tăng. Không biết Hắc Nặc Lỗ Tư ra sao rồi? Y có bình an trốn thoát được hay không?

Đám mây đen bỗng dùng lại, phía trước là một toà tháp kim sư vô cùng to lớn và tráng lệ, đến cổng lớn cũng làm bằng hoàng kim, bên trong ánh sáng rực rỡ chan đầy

Chắc chắn nơi này chính là nơi ở của Thần Hậu! Đám mây đen đã giúp hắn mở ra một ít của cửa cung vừa vặn để hắn lọt vào, sau khi hắn vừa tiến vào trong toà tháp thì đám mây lập tức biến mất.

An Địch Mĩ Áo rất sợ Thần Vương cùng Thần Hậu đang ở bên trong, nên do dự nhiều lần mới dám rón ra rón rén vụng trộm đi vào, cử chỉ vô cùng nhẹ nhàng giống như hắn rất sợ phát ra một tiếng động nào đó.

Bởi vì bụng của An Địch Mĩ Áo đã trở lên rất lớn, hắn sợ nếu bò bằng bốn chi sẽ áp lên bụng. Bình thường đều là Hắc Nặc Lỗ Tư ôm hắn, nhưng bây giờ dã thú không có ở đây vậy nên hắn chỉ có thể đi bằng hai chân thành ra dáng đi rất buồn cười

Lặng lẽ tiến vào tẩm cung của Thần Hậu, An Địch Mĩ Áo lập tức thở dài một hơi thật nhẹ nhõm, may là bên trong giống như bên ngoài cũng không có một bóng người.

Thấy thế lập tức hắn lại bắt đầu đắc ý vênh váo, lớn mật đánh giá xung quanh. Tẩm cung rộng lớn này tất cả đều được làm từ thủy tinh xa hoa vô cùng, so với tẩm cung của hắn còn muốn hoa lệ xinh đẹp hơn nhiều. Tất cả các góc đều có dạ minh châu to bằng nắm tay của hắn, thế nên cho dù không có đốt đèn thì cả tẩm cung vẫn sáng như ban ngày nhờ ánh sáng lung linh của dạ minh châu.

Trung tâm của tẩm cung có một ôn tuyền bạch ngọc rất lớn, giữa giữa ôn tuyền có một con rồng không ngừng phun nước từ trong miệng vào ôn tuyền. Trên mặt nước là vô vàn những đoá hoa tiên diễm đang lượn lờ trôi, tất cả những đoá hoa đó đều thuộc những loài hoa xinh đẹp có một không hai trong thiên hạ mà có rất nhiều loài đến cả An Địch Mĩ Áo cũng chưa thấy qua. Từ xa đã có thể ngửi thấy một mùi hương nồng đậm say lòng người, trên không trung còn có rất nhiều cánh bướm đang múa lượn.

Nhìn ôn tuyền xinh đẹp kia, tử nhãn của An Địch Mĩ Áo chợt lóe tà quang, Nét mặt đáng yêu của heo con bắt đầu biểu lộ một nụ cười khủng bố gian tà. Nếu tắm ở trong ôn tuyền này thì nhất đinh sẽ thích lắm đây, chắc chắn là hàng ngày Thần Hậu đều đến đây tắm rửa, ha ha ha…

An Địch Mĩ Áo bê cái bụng to của mình vụng về chạy đến bên cạnh ôn tuyền, kéo trường bào ra, nhẹ nhàng cầm tiểu trư tiên lên, sau đó có một chắt lỏng màu vàng nhạt nhự nhè được bắn vào trong làn nước trong veo.

Ha ha ha, lần sau Thần Hậu nữ nhân xấu xa kia mà xuống ôn tuyền tắm rửa, thì sẽ xong đời!

An Địch Mĩ Áo sắp vui muốn chết rồi, tiếp tục đánh giá bốn phía, phát hiện một góc bên trái  tẩm cung  có một cây đang loé kim quang mà hắn cũng không biết tên là gì, nhìn cây sai chi chit quả thật là mê người.

An Địch Mĩ Áo nhìn thôi mà cũng không khỏi thèm ăn, muốn đến hái một quả nếm thử. Nhưng mà thật đáng thương cho hắn là từ khi biến thành heo thì hắn căn bản không có biện pháp hái xuống.

An Địch Mĩ Áo cảm giác thấy thật đáng tiếc, nhưng mà rất nhanh sau đó hắn lại nở nụ cười. Tầm mắt của hắn nhanh chóng nhìn chằm chằm vào chiếc giường kim hoa ở sau cái cây kia.

Heo con cười gian chạy thật nhanh đến phía sau của cái cây, muốn trèo lên giường. Thế nhưng giường có chút cao so với hắn, nên An Địch Mĩ Áo phải mất sức chín trâu hai hổ mới có thể trèo được lên.

"Mệt chết ta rồi…" Hắn mệt mỏi tới mức ngã nhào lên tấm chăn kim sắc, tứ chi giang rộng, An Địch Mĩ Áo không ngừng thở hồng hộc.

Sau một lúc nghỉ ngơi, hắn liền kéo tấm chăn kim sắc lên, cười vô cùng tà ác. Bắt đầu ở trên giừng của Thần Hậu hoạ nước tiểu.

Sauk hi đã tiểu xong  hắn lại kéo chăn đậy lên như chưa có chuyện gì xảy ra. Nếu chỉ nhìn xơ qua thôi thì làm sao mà phát hiện ra được! Ha ha ha…

Thần Hậu hại hắn thảm như vậy. Hắn chỉ có tiểu vào trong hồ với giường của nàng, vẫn coi như là hắn nể nàng lắm rồi!

Nhưng mà tại sao vẫn chưa thấy  Thần Vương và Thần Hậu đâu nhỉ? An Địch Mĩ Áo khẽ nhíu mày, lòng tràn đầy nghi hoặc. Không phải dã thú nói là Thần Vương và Thần Hậu đang ở đây sao? Tại sao hắn đến đây cả nửa buổi rồi mà vẫn không nhìn thấy bọn họ? Thật là kỳ quái!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!