Chương 8: (Vô Đề)

Bởi vì Thần Hậu đã biết Hắc Nặc Lỗ Tư muốn dẫn An Địch Mĩ Áo đến Thần Giới, cho nên Hắc Nặc Lỗ Tư tạm thời không tiện để hành động, đành phải tạm thời ở lại bên trong Thái Dương điện của  Mễ Nhĩ Thác Tư.

"Tiểu Mĩ Mĩ, cưng đừng có tức giận nữa! Ta đã giúp cưng đập cho Mặc Nhĩ mấy quyền rồi, yên tâm nó không dám trêu đùa cưng nữa đâu nên cưng cũng đừng phụng phịu nữa nha!"Hắc Nặc Lỗ Tư đối với cái mặt trư đang sinh khí khó chịu không thèm nhìn mặt mình, cười tủm tỉm dỗ nói.

"Mặc Thụy Nhĩ chỉ là đồng lõa, Thần Hậu mới là chủ mưu! Ngươi muốn ta hết giận, thì phải đi tìm Thần Hậu giúp ta báo thù!"

An Địch Mĩ Áo giương cái bụng to oạch, cố hết sức từ trên giường ngồi dậy chỉ vào nam nhân tức giận mắng.

Tuy rằng Hắc Nặc Lỗ Tư đã đánh cho Mặc Thụy Nhĩ một trận khốn đốn, đem khuôn mặt đáng thương của nó đánh cho bầm dập. Nhưng An Địch Mĩ Áo vẫn chưa cảm thấy hết giận. Bởi vì đầu sỏ gây nên còn chưa bị trừng phạt. Tại sao đầu sỏ gây nên cố tình là mẫu hậu của Hắc Nặc Lỗ Tư cơ chứ, cho nên Hắc Nặc Lỗ Tư một chút biện pháp cũng không có. An Địch Mĩ Áo đang bừng bừng tức giận nên Hắc Nặc Lỗ Tư tự nhiên đứng mũi chịu sào, đáng thương cho Hắc Nặc Lỗ Tư!

"Tiểu Mĩ Mĩ, Thần Hậu là mẫu hậu của ta!"Hắc Nặc Lỗ Tư bất đắc dĩ nói, làm sao nó có thể đi tìm mẫu hậu báo thù được cơ chứ!

"Nhưng mà nàng muốn giết ta!"An Địch Mĩ Áo lại bắt đầu khóc, nhớ tới tình cảnh lúc vừa rồi làm cho hắn đến giờ vẫn còn sợ hãi, nhịn không được toàn thân phát run.

"Mẫu hậu không phải thật tâm muốn giết cưng đâu, nàng chỉ là muốn dọa cưng một xíu thôi!"Hắc Nặc Lỗ Tư cười khổ nói.

"Nói xạo, ngươi cố ý nói giúp nàng thì có!"An Địch Mĩ Áo nổi giận mắng. Cái gì gọi là chỉ là dọa hắn một xíu? Hắn thiếu chút nữa mất mạng! Thần Hậu thật sự là nữ nhân độc ác tàn nhẫn nhất khắp thiên hạ, hắn hận chết nàng! Cho dù  nàng là mẫu hậu của dã thú đi chăng nữa, hắn cũng tuyệt đối không tha thứ cho nàng!

"Ta..."Hắc Nặc Lỗ Tư vừa định mở miệng biện giải, lập tức liền bị An Địch Mĩ Áo đánh gãy.

"Ngươi cái rắm! Ta hỏi ngươi, ngươi rốt cuộc là muốn mẫu hậu của ngươi hay là muốn ta? Ta và mẫu hậu của ngươi, ngươi chỉ có thể chọn một!"

An Địch Mĩ Áo lửa giận ngút trời mắng, cái đồ dã thú chết tiệt này, lão bà của y bị khi dễ mà còn không chịu đi lấy công đạo, chỉ biết chăm chăm bảo vệ mẫu hậu của mình, thật sự làm hắn tức chết mà.

"Tiểu Mĩ Mĩ, cưng đừng như vậy, "Hắc Nặc Lỗ Tư sắp đau đầu muốn chết rồi, không nghĩ tới Tiểu Mĩ Mĩ lại buộc nó chọn một trong hai người, bây giờ phải làm thế nào? May là Mễ Tư cùng Chu Lợi Địch hai người bọn họ không có ở đây, không thì y sẽ bị mất mặt đến chết mất!

"Ta cứ muốn như vậy đó! Hôm nay ngươi phải nói rõ ràng cho ta, rốt cuộc thì ngươi muốn ta hay muốn mẫu hậu của ngươi!"An Địch Mĩ Áo hung hãn chỉ vào dã thú, nhất định phải bắt dã thú chọn một trong hai, lúc này hắn vô cùng sinh khí rồi!

"Ta..."

"Đủ rồi! Nhìn bộ dáng do dự của ngươi là đủ biết ngươi đang luyến tiếc mẫu hậu của ngươi phải không. Được rồi! nếu ngươi muốn chọn mẫu hậu của ngươi thì từ nay về sau ngươi đừng mơ tưởng chạm vào ta dù chỉ một chút, cả đời đừng nghĩ đến chuyện trèo lên giường của ta nữa! Ngươi cút ra ngoài cho ta!"An Địch Mĩ Áo nhìn nó nửa ngày không mở miệng, mặt đầy khó xử, càng thêm tức giận, lửa giận ngút trời khóc mắng.

"Tiểu Mĩ Mĩ!"Hắc Nặc Lỗ Tư vô tội kêu lên.

"Lập tức cút cho ta! Không thì lập tức ta sẽ ở trước mặt ngươi tự sát!"An Địch Mĩ Áo vô cùng phẫn nộ uy hiếp.

Dã thú chết tiệt, vậy mà lại đi muốn mẫu hậu mà không cần hắn, đúng là đồ không lương tâm, cái đồ đại khốn kiếp! Súc sinh! Vô nhân tính!

"Tiểu Mĩ Mĩ, trăm ngàn lần cưng làm bừa gì nha! Ta không có nói là không cần cưng mà!"Hắc Nặc Lỗ Tư trợn trắng mắt, nhìn cái mặt béo phì đang đô đô tức giận, vừa bực mình vừa buồn cười. Không biết Tiểu Mĩ Mĩ học được của ai cách tự sát uy hiếp nó, còn nói không phép cho đụng hắn, không cho phép trèo lên giường của hắn, tại sao kể cả khi hắn Tiểu Mĩ Mĩ tức giận mà cũng khả ái như thế cơ chứ!

"Rõ ràng là ngươi luyến tiếc mẫu hậu của ngươi, so với ta thì ngươi càng ưa thích mẫu hậu của ngươi hơn đúng không?"An Địch Mĩ Áo chu chu cái miệng trư khả ái, vừa  khóc vừa lên án, biểu tình vô cùng khoa trương, tựa như một oán phụ đáng thương bị trượng phu của mình vứt bỏ.

"Ta nói như vậy lúc nào! Tiểu Mĩ Mĩ, cưng không thể vu oan cho ta nha!"Hắc Nặc Lỗ Tư ngồi trên giường muốn ôm hắn thân thân lại bị hắn né tránh.

"Cút ra! Ta nói rồi nếu ngươi muốn mẫu hậu của ngươi thì đừng có mơ chạm vào ta cũng không cho phép trèo lên giường của!" An Địch Mĩ Áo oán hận nói.

"Nhưng mà ta đâu có nói muốn mẫu hậu!"Hắc Nặc Lỗ Tư bất đắc dĩ than một tiếng, mặc kệ hắn giãy dụa, vẫn cứ đem hắn giam ở trong lòng.

"Buông ra ta, khốn kiếp! Không cho phép ngươi ôm ta, đồ phản bội! Ta cũng không muốn để ý ngươi nữa!"An Địch Mĩ Áo sinh khí dùng lực phản kháng, loạn đả loạn đá nam nhân.

"Tiểu Mĩ Mĩ, đừng lộn xộn, cẩn thận làm thương tổn đến bảo bảo ở trong bụng! Còn có, ta lúc nào trở thành đồ phản bội cơ chứ?"

Hắc Nặc Lỗ Tư lo lắng vội vàng ngăn chặn  cái giò heo đang loạn đánh, cảm thấy mình siêu cấp bị oan uổng, mẫu hậu tại sao lại hại y thảm đến như vậy! Y càng ngày càng cảm thấy hết thảy đều là báo ứng! Thật sự nếu biết trước như vậy thì đã chẳng làm  !

"Ta bị mẫu hậu của ngươi tra tấn độc ác như vậu, vậy mà ngươi còn không nguyện ý giúp ta, ngươi còn đáng mặt làm trượng phu hay không, thế không phải là đồ phản bội thì còn là gì?"An Địch Mĩ Áo mắng co vẻ rất hợp tình hợp lý, tiếp sau đó lại đáng thương khóc lên: "Lúc đầu ta còn tưởng rằng ngươi là người đối với ta tốt nhất trên đời này, còn tốt hơn phụ vương và mẫu hậu của ta. Ngươi yêu ta nhất, ngươi sẽ vĩnh viễn bảo hộ, yêu thương ta.

Cho nên ta vì ngươi mà cái gì cũng không cần, ngay cả ngai vàng cũng  không làm nguyện ý sinh hài tử cho ngươi! Kết quả thì sao? Ngươi đối với ta như thế nào! Sauk hi biết mẫu hậu của ngươi đối với ta như vậy. Ngươi ngay cả thí đều không phóng một cái, ngươi là cái đồ tồi, đồ vô dụng, ngươi là tên đại lừa đảo, siêu cấp phản bội, ta khinh bỉ ngươi!"

Bị ái nhân mắng đến cẩu huyết lâm đầu nhưng mà Hắc Nặc Lỗ Tư không có sinh khí, chỉ cảm thấy không biết nên khóc hay nên cười. Y vô cùng bất đắc dĩ, chả nhẽ y vô dụng như vậy sao?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!