Hắc Nặc Lỗ Tư đoán quá chuẩn, mới qua vài ngày y liền nhận được tin tức từ Bội La là Thần Vương đã hồi thần giới.
Hắn lập tức liền mang theo An Địch Mĩ Áo hồi thần giới. Lúc chuẩn bị dời đi dị giới hắn đeo cho An Địch Mỹ Áo một chiếc chuông bạc vô cùng xinh đẹp. An Địch Mĩ Áo cảm giác thấy khi mình đeo chiếc chuông đó rất giống sủng vật, nhưng Hắc Nặc Lỗ Tư lại uy hiếp hắn. Nếu hắn mà không đeo nó vào thì dã thú sẽ không dẫn hắn đi Thần Giới. Để Thần Vương giúp hắn giải nguyền rủa lúc đó hắn mới có thể biến trở về hình người. Nên hắn chỉ có thể bất đắc dĩ đáp ứng.
Sau giờ ngọ, Thái Dương thần điện ở phía đông Thiên Cung phía đang truyền ra một tiếng đàn du dương tuyệt mỹ say lòng giống như tiếng nhạc của Nhạc Thần vậy. Nhưng tất cả người trong Thiên Cung đều biết, đây không phải là Nhạc Thần đàn mà người gần đây đã gợi ra sóng to gió lớn cho thần giới – thê tử của Quang Minh Chi Thần.
Bên trong thần điện mây bay lượn lờ, trên chiếc thảm Ba Tư thuần trắng cao cấp có một vị nam tử diện mạo xinh đẹp nho nhã, y có một mái tóc ấp áp màu xám. Y chính là người vừa rồi đã đánh đàn, khuôn mặt mĩ lệ siêu trần thoát tục cùng khi chất cao quý càng làm cho tiếng đàn say lòng người hơn.
Bên cạnh nam tử tóc xám là một chiếc nôi, bên trong có một tiểu kim sắc quang thú đang ngủ một cách ngon lành. Mặc dù nam tử vẫn mải miết đánh đàn nhưng thi thoảng vẫn nhìn tiểu quang thú trong nôi mỉm cười, trên mặt tràn đầy tình yêu mẫu tử.
Có một nam nhân tóc vàng tuấn mỹ khuôn mặt băng lãnh ngồi bên cửa sổ, đôi mắt nhắm nghiền ưu nhã thưởng thức tiếng đàn. Tuy rằng tầm mắt của hắn cùng với vị nam tử tóc xám không có tiếp xúc với nhau, nhưng người ngoài nhìn vẫn cảm thấy giữa họ có một sự rành buộc tình yêu rất sâu sắc.
Bỗng nhiên, trong cung xuất hiện một đoàn khói đen, nam tử tóc bạc vẫn tiếp tục nhàn nhã đánh đàn.
Nam nhân tóc vàng từ từ mở mắt, lộ ra một đôi mắt kim quang sáng chói loá, băng lãnh nói: "Hắc Tư, ngươi đến rồi!"
"Đã lâu không gặp, Mễ Tư, Chu Lợi Địch!" Làn khói đen rất nhanh biến mất, một nam nhân tóc đen tuấn mỹ tà khí xuất hiện ở trước mặt bọn họ, người này ngoại trừ màu tóc cùng khí chất là có hơi khác so với nam nhân tóc vàng nhưng tướng mạo lại giống nhau y đúc, chắc chắn hai người phải có quan hệ huyết thống.
"Đã lâu không gặp! An Địch Mĩ Áo bệ hạ cũng tới sao?"Chu Lợi Địch buông đàn xuống rồi đứng lên, đi tới phía trước mỉm cười hỏi.
Hắc Nặc Lỗ Tư gật đầu, bàn tay kéo trường bào lộ ra một ngân mao heo con ở bên trong. Heo con có chút kháng cự, hơi hơi giãy dụa.
Bộ dạng hiện giờ của hắn như thế này thì làm sao dám gặp người khác được, hắn không muộn bị người khác cười chết! An Địch Mĩ Áo một lần nữa lại muốn trốn vào bên trong trường bào. Nhưng đã không kịp rồi Chu Lợi Địch đã nhìn thấy hắn.
"An Địch Mĩ Áo bệ hạ, ngọ an*!"Chu Lợi Địch ôn nhu nhìn An Địch Mĩ Áo mỉm cười nói, chủ động hướng hắn chào hỏi.
( ngọ an: chào buổi trưa)
An Địch Mĩ Áo cúi đầu lãnh đạm ừ một tiếng, căn bản không dám nhìn Chu Lợi Địch. Hắn hận rằng bây giờ không thể tìm một chỗ trốn đi để cả đời này Chu Lợi Địch không nhìn thấy hắn nữa.
Trước kia hắn cũng xinh đẹp như Chu Lợi Địch vậy, đều là mỹ nam tử nổi danh nhất Âu Á đại lục. Nhưng bây giờ hắn đã biến thành heo cách biệt một trời một vực với Chu Lợi Địch. Nếu Chu Lợi Địch là mây trên trời thì hắn chính là bùn đưới đáy ao!
Hắn phải đối mặt với ánh mắt của Chu Lợi Địch như thế nào, người kia nhất định sẽ cười nhạo, khinh thường mình!
"Mấy tháng không gặp, không nghĩ tới An Địch Mĩ Áo bệ hạ cũng đã mang thai, chúc mừng ngài! Nhìn bụng ngài chắc phải qua một thời gian nữa mới sinh!"Chu Lợi Địch vẫn không biết suy nghĩ của An Địch Mĩ Áo, thái độ vẫn ôn nhu ân cần như trước.
"Ừ!"Lại là một tiếng trả lời lãnh đạm, An Địch Mĩ Áo vụng trộm ngẩng đầu nhìn Chu Lợi Địch một cái, càng nhìn thì hắn càng thêm tự ti. Chu Lợi Địch vẫn xinh đẹp cao quý như trước kia còn hắn lại…
Ô, đáng giận dã thú chết tiệt tại sao lại dẫn hắn tới nơi này. Để cho Chu Lợi Địch nhìn thấy bộ dáng hiện giờ của hắn, không riêng hắn mất mặc mà cả bộ mặt của An Lỗ Đặc vương quốc cũng mất hết.
Chu Lợi Địch vẫn không có tức giận vẫn ôn hoà mỉm cười. Hoàn toàn không thèm để ý thái độ của An Địch Mĩ Áo đối với mình.
Mễ Nhĩ Thác Tư vẫn luôn thờ ơ lạnh nhạt bỗng từ song thượng nhảy xuống, đi đến bên người Chu Lợi Địch bên, ôm bả vai của người yêu, lạnh lùng trừng mắt với An Địch Mĩ Áo người dám bất kính với người yêu của mình, ngẩng đầu nhìn người anh em sinh đôi với mình nói: "Lá gan của ngươi thật lớn, ban ngày ban mặt dám chạy đến đây!"
Ánh mắt của Mễ Nhĩ Thác Tư vô cùng lãnh khốc dọa người, khiến An Địch Mĩ Áo hơi phát run, đây là lần thứ hai hắn nhìn thấy người này. An Địch Mỹ Áo biết người này là ca ca của dã thú. Nhìn bộ dạng thân mật của y cùng với Chu Lợi Địch và dục niệm chiếm hữu một cách cường liệt đối với Chu Lợi Địch, y có thể suy đoán được rằng đây là trượng phu của Chu Lợi Địch.
Nguyên lai người này chính là người mà dã thú đã phải chịu tiếng xấu thay. Làm cho hắn cứ tưởng dã thú đã phản bội mình, thương tâm muốn chết còn suýt chút nữa bị rắn cắn chết!
"Em muốn mau chóng giúp Tiểu Mĩ Mĩ biến trở về hình người!"Cảm nhận được ái nhân trong lòng đang hờn dỗi cùng kinh hoảng, Hắc Nặc Lỗ Tư nhẹ nhàng xoa đầu hắn như an ủi.
"Ừm, nếu ban đêm mà đến thì mẫu hậu sẽ càng dễ dàng phát hiện ra!"Mễ Nhĩ Thác Tư lạnh lùng nhắc nhở. Tại vì Hắc Tư cái quả hắc ám nên vào thời điểm ban đêm pháp lực của nó sẽ là mạnh nhất, còn ban ngày là do y cai quản nên pháp lục của Hắc Tư sẽ giảm đi một ít.
"Nghe nói mẫu hậu đến bây giờ vẫn còn ốm không dậy nổi, nên ca yên tâm người sẽ không phát hiện ra em đâu!"Hắc Nặc Lỗ Tư cười nói. Lần này mẫu hậu bệnh cũng không nhẹ, đã tĩnh dưỡng vài tháng rồi nhưng thần chí vẫn không rõ. Ai dô mãu hậu thật đáng thương a!
"Ngươi biết rồi còn dám tới! Ngươi muốn mẫu hậu nhìn thấy ngươi rồi bệnh tình lại nặng thêm sao!"Mễ Nhĩ Thác Tư băng lãnh trách cứ. Mấy tháng nay cứ ngày nào mà mẫu hậu phát bệnh thì sẽ khiến cho cả Thiên Giới đại loạn, mà Hắc Tư lại trốn ở dị giới cùng hoa thuỷ tiên quốc vương của nó tiêu dao khoái hoạt.
"Em chỉ là muốn gặp phụ vương thôi, ca yên tâm mẫu hậu sẽ không nhìn thấy em đâu!"
"Bởi vì quan hệ tới mẫu hậu nên phụ vương sẽ không đáp ứng bất cứ yêu cầu nào của ngươi đâu!"Phụ vương không đem hoa thủy tiên quốc vương của nó bắt đến đại tá bát khối là Hắc Tư phải cảm tạ trời đất rồi. Thế mà nó lại còn muốn cầu phụ vương giải chú mà mẫu hậu đã nguyền rủa ư? Thật sự nó đã suy nghĩ quá ngây thơ rồi!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!