Chương 6: (Vô Đề)

Ngày hôm sau, Hắc Nặc Lỗ Tư vừa tỉnh ngủ, liền nhìn thấy một heo con ngân mao đang ngồi trên lồng ngực của nó, giống như đang hạ một cái quyết định trọng đại nào đó, mặt hiện đầy vẻ kiên định.

"Tiểu Mĩ Mĩ, có chuyện gì sao?"Hắc Nặc Lỗ Tư xoa xoa đôi mắt vẫn còn nhập nhèm buồn ngủ, ôm An Địch Mĩ Áo ngồi dậy, buồn cười nhìn hắn. Biểu tình của tiểu Mĩ Mĩ thật đáng yêu: không biết hắn lại đang nghĩ đến cái chuyện buồn cười nào nữa!

"Ta tuyệt đối không thể rơi vào gian kế của thần hậu nữ nhân xấu xa kia !"An Địch Mĩ Áo mặt đầy oán giận.

"Gian kế của mẫu hậu?"Hắc Nặc Lỗ Tư khẽ nhíu mày, trong mắt hiện đầy vẻ nghi hoặc. Mẫu hậu có thể có cái gì gọi là diệu kế sao?

"Bời vì mẹ ngươi ghen tỵ với mỹ mạo của là nên muốn cố ý chọc tức ta, vậy nên nàng mới đem ta biến thành sâu lông, còn hại ta biến thành một con heo xấu xí. Nàng ước gì ta sẽ thương tâm khổ sở, tươi sống bị tức chết, như vậy thì nàng mới có thể trở thành  người xinh đẹp nhất trên đời này ! Ta An Địch Mĩ Áo?? Y lợi tu, là quốc vương anh minh thần võ của An Lỗ Đặc nên tuyệt đối sẽ không trúng gian kế của nàng!"

An Địch Mĩ Áo giơ lên giò heo kích động nói, mặt đầy oán hận, đây là đáp án mà cả buổi sáng sau khi tỉnh lại hắn khổ sở mới nghĩ ra.

Hắc Nặc Lỗ Tư nghe thấy vậy nhất thời ngây dại, nó thật sự là rất bội phục Tiểu Mĩ Mĩ làm sao lại có thể nghĩ được sẽ như vậy. Mẫu hậu vốn đã so với hắn đẹp hơn, làm sao còn làm ra chuyện cố ý khiến hắn tức chết để trở thành người đẹp nhất trên đời! Thật sự là làm nó cười chết mà, Tiểu Mĩ Mĩ làm sao lại có thể đáng yêu như vậy!

"Cho nên cưng muốn làm gì?"Hắc Nặc Lỗ Tư nhịn cười, rất kì quái hỏi.

"Cho nên sau khi ta tỉnh lại, ta An Địch Mĩ Áo – Y lợi tu ngay cả làm heo, cũng muốn làm một con heo thời thượng xinh đẹp nhất! Muốn đẹp hơn so với mẹ ngươi gấp trăm lần, để cho nàng tức chết! Ha ha ha..."An Địch Mĩ Áo chống nạnh đắc ý cười nói, hắn là tuyệt sẽ không thừa nhận Thần Hậu nữ nhân xấu xa kia so với hắn đẹp hơn, hắn An Địch Mĩ Áo

- Y lợi tu là  hoa thủy tiên quốc vương của An Lỗ Đặc vĩnh viễn sẽ là người đẹp nhất trên đời.

Hắc Nặc Lỗ Tư cười ha ha, Tiểu Mĩ Mĩ thật sự rất khả ái, bất quá hắn có thể nghĩ như vậy liền chứng minh là không có việc gì.

"Dã thú chết tiệt, ngươi cười cái gì? Ngươi đang cười nhạo ta sao!"An Địch Mĩ Áo tức giận nhíu mày.

"Tiểu Mĩ Mĩ, cưng đừng tức giận, ta nào dám cười nhạo cưng, ta là đang cao hứng, cưng có thể nghĩ như vậy, thật sự là quá tốt! Đây mới là Tiểu Mĩ Mĩ của ta!"Hắc Nặc Lỗ Tư nhanh chóng giải thích, hôn cái mũi heo đặc biệt của hắn.

"Ngươi cảm thấy ta rất xinh đẹp sao?"An Địch Mĩ Áo hừ đáp một tiếng.

"Đương nhiên! Cưng xinh đẹp nhất! Ta yêu chết cưng, ngày hôm qua không phải đã nói rồi sao!"Hắc Nặc Lỗ Tư gật đầu cường cười nói. Ở trong lòng nó, Tiểu Mĩ Mĩ là người đẹp nhất, kể cả so với mẫu hậu, Chu Lợi Đích vẫn luôn đẹp hơn, ngay cả bây giờ  hắn đã biến thành một con heo, thì hắn vẫn là người đẹp nhất trong lòng mình.

An Địch Mĩ Áo lộ ra nụ cười hài lòng, tuy rằng ngày hôm qua dã thú có nói qua, nhưng mà hắn vẫn muốn nghe lại một lần nữa.

"Vậy nếu ta có điều ước, ngươi sẽ giúp ta thực hiện sao?"An Địch Mĩ Áo ôm lấy Hắc Nặc Lỗ Tư, nâng mắt nhìn khuôn mặt tuấn tú, vô luận xem bao nhiêu lần đều không thể khống chế được mà mặt đỏ tim đập thình thịch.

"Đúng vậy! Chỉ cần là điều ước của cưng, vô luận là bao nhiêu, ta đều sẽ giúp cưng thực hiện!"Hắc Nặc Lỗ Tư sủng nịch sờ đầu heo con, dương thần cười nói.

"Dã thú, cám ơn ngươi!"An Địch Mĩ Áo mặt mày vô cùng hớn hở.

"Bây giờ ta có một điều ước, muốn ngươi giúp ta thực hiện! Ta ước có một tòa cung điện thật lớn, có rất nhiều quần áo xinh đẹp, có rất nhiều bảo thạch mĩ lệ! Ta muốn được trang điểm thật đẹp, sau đó để mẹ ngươi tức chết! Ha ha ha..."

"Được! Loại yêu cầu nhỏ bé này không thành vấn đề, cưng  muốn bao nhiêu cung điện, bao nhiêu bộ quần áo đẹp cùng bao nhiêu bảo thạch đều có thể!"Hắc Nặc Lỗ Tư lập tức đáp ứng, chuyện này đối với nó mà nói thật sự rất đơn giản, chỉ cần nhẹ nhàng phất tay một cái là có thể giải quyết được.

"Ta biết ngươi là người tốt nhất đối với ta mà !"An Địch Mĩ Áo cao hứng dùng lực hôn xuống khuôn mặt tuấn mỹ của  dã thú, lập tức lại cảm thấy thẹn thùng, trốn vào trong lòng dã thú.

"Tiểu Mĩ Mĩ, ta đối với cưng tốt như vậy, chỉ hôn một chút thì làm sao có thể đủ được ! Đến đây, lại hôn một chút nữa, hôn nơi này!"Hắc Nặc Lỗ Tư khóe miệng tươi cười càng sâu, càng mê người, nâng đầu lên chỉ vào đôi môi mỏng của mình tà cười nói.

"Không muốn! Ngươi là cái đồ không biết thể nào là đủ, đại dâm ma!"An Địch Mĩ Áo xấu hổ lắc đầu, mặt heo đầy lông bạc càng đỏ hơn.

"Đồ tiểu lẳng lơ, không phải cưng rất thích bị ta dâm sao!"Hắc Nặc Lỗ Tư nhéo nhéo mặt heo mập mạp trư của hắn, chỗ đó rất nhiều thịt, khi nhéo thì cực thích.

"Tử dâm ma, cút ngay! Đau quá!"An Địch Mĩ Áo gạt bàn tay, phụng phịu xoa xoa cái má hơi đau của mình.

"Tiểu Mĩ Mĩ, Cưng đừng dỗi nữa! Ta giúp cưng tắm rửa nha!"Hắc Nặc Lỗ Tư vội vàng giải thích, ôm hắn lên đi đến bên hồ nước.

Nhìn Hắc Nặc Lỗ Tư nhẹ nhàng tắm rửa thân thể bẩn không chịu nổi của mình, An Địch Mĩ Áo lại nhớ tới chuyện lần trước giúp dã thú tắm rửa. Lần đó mình thật háo sắc, mình và dã thú ở trong nước làm đến thiên hôn địa ám, thật là hạ lưu mà!

"Tiểu Mĩ Mĩ, cưng đang suy nghĩ gì gì vậy? Có không phải bảo bảo của chúng ta đói bụng, cưng lại muốn?"Ngón tay thon dài nâng mặt heo đỏ ửng lên, tà ác cười vô cùng nguy hiểm.

"Mới không có!"An Địch Mĩ Áo xấu hổ muốn đánh nó nhưng dã thú lại tránh được.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!