Chương 3: (Vô Đề)

An Địch Mĩ Áo mệt mỏi vô cùng nên ngủ rất lâu, đang ngủ say thì đột nhiên có cái vật lông xù gì đó chọc vào mặt hắn gây rối, khiến hắn không thể ngủ yên được.

"Ngô… Ân… Tránh ra…"An Địch Mĩ Áo thò bàn tay ra muốn tóm lấy vật gây rối không biết tên kia, quơ quơ được mấy nhát rồi lại nhắm tiếp tục ngủ. Hắn thật sự rất mệt.

Nhưng vật lông xù gì đó lại không chịu dừng lại mà tiếp tục bò đi lên người hắn, lần này càng quá phận trực tiếp vói đến phía sau hắn quẫy nhiễu cái mông hắn, rồi lại muốn tiến vào khe hở ở giữa hai đồi thịt.

Nó đó bị điên cuồng chà đạp đến đau muốn chết, An Địch Mĩ Áo không thể nén lại tiếng rên rỉ, mở ra con ngươi cao quý mĩ lệ như hoa Tử La Lan. Lập tức đập vào mắt hắn là khuôn mặt xấu xí dữ tợn vô cùng dọa người của dã thú, hắn rúc vào lồng ngực ôn nhu của dã thú.

"Tiểu Mĩ Mĩ, cưng rốt cuộc cũng tỉnh rồi! Cưng thật dâm đãng nha, gọi như thế nào đều không tỉnh, sờ tiểu thí mắt của cưng một chút lập tức liền tỉnh! Thật sự là tiểu mẫu cẩu danh bất hư truyền tao Mĩ Mĩ!"Kim mâu thâm thúy mê người tà tà nhìn hắn, cười cười nói.

"Tử dâm thú, ngươi nói cái gì!"An Địch Mĩ Áo nổi trận lôi đình, muốn giơ tay lên đánh nó lại phát hiện ra toàn thân hắn mềm yếu vô lực, nhất là phần địa phương dưới eo đau nhức vô cùng, tựa như bị mấy chục cỗ xe ngựa to nghiền qua.

An Địch Mĩ Áo nhớ tới hôm nay bị dã thú thao một trận, thích đến chết đi sống lại, còn hôn mê bất tỉnh. Khuôn mặt tuyệt sắc lập tức nhiễm một rặng mây hồng, đối với dã thú đang ôm chính mình càng thêm tức giận thế nhưng hắn lại  không khí lực đánh trả, chỉ có thể bất đắc dĩ cắn răng mà trừng dã thú.

"Tiểu Mĩ Mĩ, cưng trừng ta làm gì! Tất cả những điều ta nói đều là sự thật, chính cưng cũng thừa nhận cưng là tiểu mẫu cẩu siêu cấp khiếm thao, còn cầu ta thao chết cưng  !"Dã thú hoàn toàn không để ý đến nộ khí của hắn, tiếp tục khiêu khích.

Bộ dạng Tiểu Mĩ Mĩ sinh khí thật sự đáng yêu, nhất là khi bị chọc giận tới mức trừng mắt lộ khuôn mặt đầy bất đắc dĩ  thì lại càng đáng yêu đến không chịu nổi!

Dã thú thật sự rất xấu!!

" Thúi lắm! Ta sẽ không bao giờ nói những lời hạ lưu không biết xấu hổ đó!"An Địch Mĩ Áo tức giận đến nỗi mặt ngọc đỏ cả lên, quên mất thân phận cao quý của chính mình, lửa giận ngút trời chửi ầm lên.

Từ  sau khi quen biết dã thú, hắn  mỗi ngày đều mắng chửi thô tục, dã thú thật sự rất đáng giận thế nhưng lại dám mắng hắn là tao mẫu cẩu, nói hắn là đồ khiếm thao, tuy rằng… mấy cái đó là sự thật, nhưng hắn tuyệt sẽ không thừa nhận!

"Tiểu Mĩ Mĩ, trí nhớ của cưng  thật sự có vấn đề rồi, rõ ràng ban ngày cưng vừa mới qua! Dã thú ca ca, ta là đồ lẳng lơ, ta là tao mẫu cẩu khiếm thao, cầu ngươi hung hăng thao chết ta…"Dã thú cố ý học tiếng kêu của An Địch Mĩ Áo lúc ân ái cộng thêm ánh mắt tà nịnh làm cho trở nên tục tĩu đến cực điểm, để người ta nhịn không được mà đỏ mặt.

"Im miệng! Thối dâm thú, ngươi đi chết đi!"An Địch Mĩ Áo vừa xấu hổ vừa giận muốn chết, hận không thể đào động chui vào. Hắn không mặt mũi nào mà thấy người khác nữa rồi!

Không đếm xỉa tới thân thể vẫn đang đau, An Địch Mĩ Áo tức giận đẩy dã thú ra giãy dụa muốn ngồi dậy, lúc này hắn mới phát hiện ra thì ra bây giờ đã là buổi tối rồi!

Trên bầu trời đêm trăng sáng vằng vặc, xung quan còn có mấy khỏa tinh linh lóng lánh đáng yêu. Nơi này không giống như u ám giới chỉ có màu đen, mà nó giống như Nhân Giới giống nhau, ngày đêm rõ ràng. Hơn nữa, vô luận là ban ngày hay ban đêm vĩnh viễn đều có ánh sáng, nhiệt đội ấm áp như mùa xuân, không có trời đổ mưa, cảnh vật thanh u mĩ lệ, thật là một đào nguyên hiếm có.

"Tiểu Mĩ Mĩ, cưng thẹn quá hoá giận!"Dã thú cũng ngồi dậy, từ phía sau ôm lấy hắn, thấp giọng xấu xa cười nói.

"Tử dâm thú, cút đi!"An Địch Mĩ Áo sinh khí lại muốn đẩy nó ra, nhưng dã thú không chịu lại ôm hắn chặt hơn.

"Tiểu Mĩ Mĩ, đừng nóng nữa! Nóng giận sẽ là cưng già đi, sẽ biến dạng đó!"Dã thú không để ý tới An Địch Mĩ Áo phản kháng, vươn ra lưỡi thú nóng ướt liếm hai má tức giận đến đỏ bừng của hắn.

"Cái gì! Ta sẽ xấu đi sao? Trời ạ, mau đưa cho ta gương!" An Địch Mĩ Áo siêu cấp yêu cái đẹp, cái gì hắn cũng không sợ ngoại trừ mình sẽ xấu đi. Nghe thấy dã thú nói vậy An Địch Mĩ Áo kinh hoảng kêu lên, nhất thời hoa dung thất sắc.

"Đừng nóng vội, Tiểu Mĩ Mĩ! Yên tâm, cưng không có xấu đi, cưng vẫn đẹp như thế!"Dã thú nhìn hắn mà bất đắc dĩ cười nói. Khắp thiên hạ thật sự tìm không ra ai so với Tiểu Mĩ Mĩ yêu cái đẹp hơn, cho dù là "Người kia" cũng không có khoa trương như vậy!

An Địch Mĩ Áo vẫn không yên lòng, cắn răng nhịn xuống đau nhức ở eo, bò gần đến hồ nước.

Cúi đầu vừa nhìn mắt nước đang chiếu rọi một khuôn mặt thiếu niên kiều hồng, vẻ mặt có chút mệt mỏi nhưng lại vẫn như trước đó vạn phần mĩ lệ. Khí chất cao quý dung mạo giống như thần tiên, thật sự là có một không hai, không có một ai có thể thoát khỏi mị lực của hắn!

An Địch Mĩ Áo rốt cuộc nhẹ nhàng thở ra, hoàn hảo, hắn không có xấu đi! Không thì hắn nhất định sẽ sống không nổi, dung mạo chính là sinh mệnh của hắn!

"Dã thú chết tiệt, thế nhưng dám doạ ta! Đáng giận!"An Địch Mĩ Áo quay đầu, trừng dã thú tức giận mắng.

"Tiểu Mĩ Mĩ, Cưng làm sao mà khả ái như vậy!"Dã thú cười ha ha, muốn hôn hắn, lại bị hắn chán ghét né tránh.

"Dã thú chết tiệt, đừng chạm ta! Ngươi là  một tên lừa gạt, về sau đừng mơ tưởng  chạm ta dù chỉ là một chút!"Nhìn nó vẫn toàn thân ô hắc, siêu cấp vô cùng bẩn dã thú, An Địch Mĩ Áo tức càng thêm tức. Nghĩ đến chính mình giữa ban ngày ban mặt như vậy không biết xấu hổ hấp dẫn nó, hi sinh nhiều như vậy, còn đáp ứng cấp dã thú sinh hài tử, hơn nó còn bị nó tươi sống thao đến choáng váng, kết quả vẫn là không thể khiến nó tắm rửa được, liền tức giận đến muốn điên rồi!

Đều là do dã thú làm rất mãnh liệt, khiến hắn hoàn toàn quên chuyện muốn tắm rửa cho dã thú!

"Ta như thế nào lừa cưng?"Dã thú biết rõ hắn nói cái gì như lại giải vờ vô tội.

"Ngươi tên hỗn đản này còn giả ngu, ngươi rõ ràng đáp ứng ta là sẽ tắm rửa, kết quả ngươi hiện tại  đã tắm chưa? Ngươi căn bản không tuân thủ ước định, ngươi là cái đồ siêu cấp đại lừa đảo!"An Địch Mĩ Áo càng nghĩ càng giận, chỉ vào nó tức giận mắng. Không nghĩ tới chính mình đã vắt hết óc làm nhiều chuyện như vậy nhưng mà vẫn không có biện pháp khiến dã thú tắm rửa, hắn tức giận đến muốn hộc máu!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!