Chương 12: Đặc điển cà rốt 2 (trừng phạt)

"Xú tiểu tử, ngươi cũng dám đánh ta?!"Hắc Nặc Lỗ Tư khó có thể tin mình bị móng vuốt của con trai cào bị thương, lửa giận ngút trời quát to.

"Bảo bảo, tại sao con lại đánh ba ba!"An Địch Mĩ Áo cũng sợ ngây người, không nghĩ rằng con trai cũng dám đánh trượng phu.

Đối mặt với ánh mắt vừa kinh ngạc vừa tức giận của cha mẹ. Tiểu dã thú không thèm quan tâm cũng không tỏ ra sợ hãi. Nó ngạo mạn chỉ vào phần ngực bên phải của mẫu thân sau đó lại chỉ chỉ vào mình, tỏ ý đó là của nó không cho người khác đụng vào.

Hoá ra vừa rồi Hắc Nặc Lỗ Tư trong lúc vô ý để tay chạm vào phần ngực bên kia mà con trai đang bú sữa. Điều đó làm cho tiểu dã thủ cảm thấy lãnh thổ của mình bị xâm phạm, nên nó vô cùng tức giận. Thế mới có chuyện hung hăng đánh phụ thân một cái. Tiểu dã thú tuy nhỏ nhưng đã có tính độc chiếm. Nó cho rằng bất luận kẻ nào cũng không được phép chạm vào đồ của mình, kể cả là cha của nó cũng không được phép.

"Xú tiểu tử, cái gì là của mi mà không cho ta đụng vào! Nếu không có ta thì mi có được bú sữa mẹ của mi không? Mi nên nhớ là suýt chút nữa mi đã bị ném đi bú sữa thú rồi nha! Mi đúng là đồ vong ân phụ!"Hắc Nặc Lỗ Tư bị thái độ của con trai chọc cho vô cùng tức giận.

Dã thú chưa bao giờ cảm thấy tức giận như bây giờ. Hay cho gã vì thương tiểu tử này uống sữa thú mà phải trăm phương ngàn kế nghĩa ra cách để nó được bú sữa mẹ. Thẳng oát con đó đã không biết điều cảm ơn thì thôi lại còn cào gã bị thương, đúng là tức chết mà!

"Dã thú, chàng không sao chứ?"An Địch Mĩ Áo lo lắng hỏi, kéo cánh tay của Hắc Nặc Lỗ Tư ra nhìn, phát hiện miệng vết thương cũng không sâu lắm, cũng không có chảy máu, mới nhẹ nhàng thở ra.

"Bảo bảo, Tại sao con lại cào baba bị thương! Đó là baba của con!"An Địch Mĩ Áo cúi đầu nhìn con trai, giả vờ tức giận trách mắng con trai.

Tiểu dã thú lười biếng nâng kim mâu lên liếc nhìn bọn họ một cái, rồi lại cúi đầu tiếp tục bú sữa, chính là bộ dạng ta đây không quan tâm. Hình như nó cảm thấy nó không làm sai cái gì cả.

Thấy thế, Hắc Nặc Lỗ Tư thiếu chút nữa bị thái độ của con trai làm cho tức chết, tiểu tử thúi này đúng là gan lớn bằng trời mà dám tỏ thái độ như vậy đối với lão tử! còn kiêu ngạo hơn so với nó trước đây!

"Xú tiểu tử, thái độ của mày là thế nào đây? Mày có muốn bị lão tử đánh cho mấy phát không hả! Tiểu tử thúi. lão tử nói cho mày biết toàn bộ sữ của mẹ mày chính là của tao. Bây giờ lão tử khong cho mày bú nữa, mày mau cút đi cho tao!"Hắc Nặc Lỗ Tư muốn con trai kéo ra khỏi người của An Địch Mĩ Áo, nhưng ai ngờ con trai chơi xấu ôm chặt lấy  An Địch Mĩ Áo không chịu buông, còn quay đầu lại lườm mình một phát, như muốn tuyên bố là nó không sợ tên nào gọi là phụ thân cả.

"Xem ra mày phải bị lão tử đánh cho một trận thì mới biết sự lợi hại của tao. Mới biết lão tử là ai và ai là con!"Hắc Nặc Lỗ Tư vô cùng tức giận đang định vung tay lên đánh tiểu dã thú nhưng không ngờ lại bị An Địch Mĩ Áo ngăn cản lại.

"Dã thú, chàng làm gì? Ai cho phép chàng đánh con!" An Địch Mĩ Áo suốt ruột vì con yêu, thấy con trai đang sợ hãi tưởng phụ thân muốn đánh nó. Hắn vội vàng ôm chặt lấy con trai đem nó ôm vào trong lòng.

"Cưng muốn bào che cho tên tiểu tử này?"Hắc Nặc Lỗ Tư tức càng thêm tức, kim mâu hơi nheo lại, giọng nói bỗng trầm đi làm người khác sởn tóc gáy.

"Không phải là ta muốn bao che cho bảo bảo! Tuy rằng bảo bảo cào bị thương chàng là bảo bảo sai nhưng mà chàng cũng không thể đánh con được! Con còn nhỏ như vậy mà tay chàng lại lớn như thế kia. Nếu đánh con bị thương thì sao!"An Địch Mĩ Áo tuy rằng rất sợ hãi nhưng vì con trai lên lớn mật cãi lại  .

"Cưng chỉ biết quan tâm con trai của cưng thôi, Còn lão công của cưng thì không thèm để tâm đến đúng không!"Hắc Nặc Lỗ Tư vừa đố kỵ lại vừa tức giận, nó sắp điên rồi."Được, Nếu cưng thích tiểu tử này như vậy thì mai sau lúc nào tao huyệt của cưng mà có ngứa thì cưng cứ tự mà nghĩ biện pháp đi nha! Đừng có mà van cầu ta!"

Hừ, Tiểu Mĩ Mĩ dâm đãng như vậy làm sao có thể chịu được nếu nó không an ủi. Chuyện này nhất định sẽ làm Tiểu Mĩ Mĩ sợ, tí nữa là sẽ khóc cầu nó tha thứ ngay! Hắc Nặc Lỗ Tư vừa đắc ý nghĩ như vậy. Nhưng ai ngờ đột nhiên con trai lại biến ra một củ cà rốt đưa cho An Địch Mĩ Áo.

"Bảo bảo, con đưa cà rốt cho mẹ làm gì?"Nhìn của cà rốt trong tay con trai, An Địch Mĩ Áo mặt đầy hồ nghi. Nâng tầm mắt nhìn trượng phu đang ở bên cạnh, lại phát hiện ra mặt của Hắc Nặc Lỗ Tư đen kịt, kim mâu như đang bốc cháy.

"Đồ lẳng lơ chết tiệt, cưng có một đứa con hiếu thảo ghê!"Hắc Nặc Lỗ Tư nghiến răng nghiến lợi mắng, biểu tình vô cùng khủng bố. Giống như là nó đã minh bạch hết ý tứ của con trai.

"thế là có ý tứ gì?"An Địch Mĩ Áo càng nghe càng hồ đồ, hoàn toàn không hiểu chuyện gì cả.

"Có ý tứ gì à chính là con trai quý báu của cưng sợ cưng phát tình, ta không an ủi cưng. Nên mới hiếu thuận đưa cho cưng cà rốt để cưng tự an ủi!"Hắc Nặc Lỗ Tư  hận không thể lập tức bóp chết con trai, tiểu tử thúi này sắp làm nó tức điên rồi.

"Cái gì… Cái gì? chàng nói bậy! Bảo bảo… Nhỏ như vậy, tại sao lại có thể như vậy được.."An Địch Mĩ Áo nghe thấy vậy cảm thấy vô cùng xấu hổ, lắp bắp mắng dã thú. Bảo bảo vừa mới sinh ra, cái gì cũng không biết, làm sao nó có thể đưa cà rốt cho hắn để hắn tự an ủi được cơ chứ, dã thú là đồ hỗn đản chỉ biết nói linh tinh.

"Tất cả còn không phải là do dâm phụ nhà ngươi, lúc mang thai ngày nào cũng sáp cà rốt tự an ủi. Làm cho tiểu tử này khi ở trong bụng cưng cứ nghĩ cưng thích "Ăn "Cà rốt!"Hắc Nặc Lỗ Tư cười lạnh.

"Chàng đừng nói nữa!"An Địch Mĩ Áo xấu hổ đến nỗi muốn phát khóc, hận không thể tìm một cái động nào đó để chui và, cả đời này hắn cũng không còn mặt mũi nào gặp người ta nữa rồi.

Hắn không muốn sống nữa tất cả đều là do dã thú chết tiệt gây nên. Nếu không phải trước kia ngày nào nó cũng bắt hắn phải đem cà rốt sáp huyệt thì làm sao có ngày bảo bảo kêu hắn thích nhất là "Ăn "Cà rốt cơ chứ!

Tiểu dã thú nâng mâu nhìn mẫu thân, mặt đầy vẻ khó hiểu. Rõ ràng là nó đã đưa cho cà rốt mà mẫu thân thích nhất rồi còn gì nữa, từ nay về sau mẫu thân không sợ lão gia hoả kia uy hiếp nữa. Tại sao mẫu thân còn không vui chả lẽ một củ cà rốt không đủ?

Tiểu gia hỏa ở trong lòng gật đầu, nhất định là như vậy! Mụ mụ không vui nhất định là bởi vì một củ cà rốt vẫn còn không đủ. Nếu nó lại đưa cho mẫu thân nhiều củ cà rốt hơn nữa nhất định mụ mụ sẽ rất vui!

Tiểu dã thú tuy rằng mới sinh nhưng mà cũng đã có chút ít pháp lực. Chỉ thấy nó nháy kim mâu một phát là cả giường chất đầy cà rốt.

Tiểu dã thú liếm liếm mặt An Địch Mĩ Áo một ít, giống như muốn mẫu thân thưởng cho công sức của mình. Nó hiếu thuận như vậy nhất định mụ mụ sẽ rất vui vẻ, mụ mụ sẽ đêm tất cả sữa cho nó ăn hết!

"Bảo bảo, con…"An Địch Mĩ Áo nhìn giường đầy áp cà rốt xấu hổ muốn điên rồi. Hắn rụt rè trộm nhìn dã thú ở đối diện đang tức giận đến gân xanh bạo phát, ở trong lòng kêu to xong rồi, nhất định hắn sẽ bị bảo bảo hại chết.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!