Chương 11: Đặc điển cà rốt 1 (sản nhũ)

( đôi bạn trẻ đã trải qua các màn HHH nóng bỏng cùng vô vàn gian nan, tình cảm ngày càng mãnh liệt. Nên để cho cái đặc điển này càng thú thì mình sẽ thay đổi cách xưng hô của Tiểu Mĩ Mĩ với dã thú một chút, không xưng hô là ta

- ngươi nữa mà là ta

-chàng)

Hắc Nặc Lỗ Tư mang theo An Địch Mĩ Áo và nhi tử mới sinh trong nháy mắt dời đi trở về cung điện xa hoa ở dị giới.

"Tiểu Mĩ Mĩ, chúng ta về đến nhà rồi!"Hắc Nặc Lỗ Tư nhẹ nhàng buông An Địch Mĩ Áo cùng nhi tử xuống. khoé môi khẽ cong cười nói. May là bọn hắn chạy nhanh, chỉ cần chạy chậm một chút nữa thôi khẳng định sẽ bị mẫu thân giết chết! Lần này Thiên Cung đã náo loạn không ít rồi!

"Cuối cùng cũng về rồi! mệt quá! Ta chỉ muốn nhanh chóng nghỉ ngơi thôi!"An Địch Mĩ Áo lập tức kêu lên, đem tiểu dã thú ở trong lòng đưa cho Hắc Nặc Lỗ Tư, sau đó nằm lên giường ngủ.

Hắn vừa sinh xong còn chưa kịp nghỉ ngơi cho tốt. Thì lại phải cùng Hắc Nặc Lỗ Tư chạy trốn, thật sự là mệt chết hắn!

Nhưng khi hắn chỉ vừa nhắm mắt lại, đột nhiên có vật gì đó áp lên người. Thứ đó khiến hắn đau đến nỗi mở to mắt.

"Tiểu Mĩ Mĩ, không cho phép cưng ngủ!"

"Chàng làm gì thế? Dã thú chết tiệt! Mau cút đi xuống, ta chém chết chàng bây giờ! Chàng không nghe vừa rồi ta nói rất mệt hay sao, bây giờ ta chỉ muốn ngủ!"An Địch Mĩ Áo tức giận trừng nam nhân đang tà cười đặt nhi tử ở bên cạnh mình.

Tên hỗn đản này, một chút thương hương tiếc ngọc cũng không biết, nó khoont biết rằng hắn vừa phải sinh hài tử cho nó hay. Gia hỏa! Hắn lại hối hận là tại sao mình lại thích dã thú rồi!

"Tiểu Mĩ Mĩ, cưng đừng trừng ánh mắt lớn như vậy nha! Ta biết cưng vừa mới sinh hài tử xong nên rất mệt, vất vả cho cưng rồi! Nhưng cưng còn chưa làm một chuyện vô cùng quan trọng nha, phải làm xong thì mới được phép ngủ!"Kim mâu đầy tà khí nhìn hắn chằm chằm, thanh âm khàn khàn làm cho tim người khác không khỏi đập nhanh hơn.

"Dâm thú thối, không cho phép chàng xằng bậy nga! Ta mới sinh hài tử xong không thể làm được! Chàng nhanh cút cho ta!"An Địch Mĩ Áo kinh hoảng kêu lên. Hắn cứ tưởng rằng nam nhân lại muốn cùng hắn  "Giao phối ".

Dâm thú thối này thật đúng là đồ siêu cầm thú. Nó mặc kệ hắn vừa mới sinh hài tử xong vô cùng mệt mỏi, chỉ biết quan tâm dục vọng của bản thân mà muốn cùng hắn làm tình! Đáng giận! Bây giờ hắn vừa mệt vừa đau. Nhất là phía dưới chỗ vừa mới sinh hài tử ra, chỗ đó đau đến chết đi sống lại. Nếu bây giờ mà còn làm tính nữa thì quả thật là muốn mạng của hắn mà!

"Tiểu Mĩ Mĩ, cưng đừng nóng vội! Ta lúc nào nói là muốn làm tìn cùng cưng! Thật đúng là một đứa nhỏ ngốc nghếch đáng yêu!"Nhìn biểu tình của hắn đang vô cùng kinh hoảng Hắc Nặc Lỗ Tư cười muốn đau cả bụng, nhẹ nhàng niết cái mũi thon dài của hắn một cái.

Biết hắn vừa mới sinh xong nên vô cùng mệt mởi, Hắc Nặc Lỗ Tư lập tức làm phép tiêu trừ đau đớn, mệt mỏi cho hắn. Bây giờ hắn cảm thấy thân thể thoải mái hơn nhiều, phía dưới cũng không đau chút nào.

An Địch Mĩ Áo biết thân thể của mình trở nên thư thái như vậy đều là do dã thú làm phép, bỗng dưng trong lòng cảm thấy ngọt ngào vô cùng. Dã thú vẫn là người đối tốt với hắn nhất trên đời này, là người yêu hắn, thương hắn nhất trên đời này.

"Vậy thì chàng muốn làm gì?"An Địch Mĩ Áo thẹn thùng hỏi. Chỉ cần dã thú không ép hắn làm tình thì cho dã thú hôn hai ba cái cũng không vấn đề gì  !

"Cho bú! Tiểu Mĩ Mĩ, chẳng lẽ quên cưng quên là bảo bảo vừa mới sinh ra thì phải cho bú sữa sao, cưng còn chưa cho bảo bảo của chúng ta bú sữa đâu!"Hắc Nặc Lỗ Tư tà cười, đem tiểu dã thú đang ở trong lòng mình đưa đến trước mặt người yêu lắc lắc.

Tiểu dã thú đúng là một tiểu gia hỏa biết điều. Từ khi mới sinh ra rất ngoan không khóc nháo gì cả mà chỉ biết ngủ. Bị phụ thân lắc tỉnh nó mới nhẹ nhàng động một chút, rồi mở mắt nhìn mẫu thân, biếng nhác ngáp một cái, lại nhắm mắt tiếp tục ngủ.

Tiểu dã thú vô cùng giống phụ thân của nó

-Hắc Nặc Lỗ Tư  vô cùng thích ngủ đúng là một đứa trẻ siêu lười biếng.

"Cái gì…? Cho… Cho bú sữa!"An Địch Mĩ Áo sửng sốt một chút, lập tức xấu hổ đến mặt đỏ tai hồng. Dã thú chết tiệt thế nhưng muốn hắn cho bảo bảo bú sữa, không làm chú, mắc cỡ chết mất!

"Bảo bảo nhỏ như vậy, cũng không biết ăn cái gì đương nhiên cưng phải cho nó bú rồi! Không thì nó sẽ đói chết!"Hắc Nặc Lỗ Tư trả lời một cách rất đương nhiên.

Kỳ thật tất cả chỉ là nó lừa Tiểu Mĩ Mĩ mà thôi, trẻ con của thần tộc không giống với những đứa trẻ con của loài người. Đứa trẻ thần tộc khi mới sinh ra tất cả đều là thú hinh, phải một tháng sau mới có thể biến thành hình người. Cho nên khi mới sinh ra chúng đã có răng nanh, có thể tự ăn thịt không cần bú sữa mẹ để duy trì sự sống.

Nhưng mà nó cố ý muốn nói như vậy là để hai cha con có thể cùng nhau bú sữa nha  a a a…

Hoá ra Hắc Nặc Lỗ Tư yêu cầu An Địch Mĩ Áo cho bảo bảo bú sữa không phải là do yêu thương gì con trai. Tất cả chỉ là muốn cùng con trai bú sữa mà thôi! Thật đúng là một đại sắc lang!

"Không muốn! Ta không phải là nữ nhân thì làm gì có sữa mà cho bảo bảo bú! Chàng đi tìm người khác đi!"An Địch Mĩ Áo liều mạng lắc đầu, ngại ngùng kiên quyết cự tuyệt. Tuy rằng hắn là nam nhân có thể sinh hài tử, nhưng làm sao có thể sản nhũ được cơ chứ. Nếu như vậy không phải là biến thành nữ nhân thật sự rồi sao!

"Tên tiểu lừa đảo này, cưng lại nói dối rồi! Cưng xem đầu v* của cưng lớn như vậy, làm sao không thể sản nhũ được cớ chứ, cưng lừa ai a!"Hắc Nặc Lỗ Tư nhăn lại mày kiếm. Giả bộ tức giận dùng lực xé quần áo của hắn, lồng ngực trắng sữa lập tức hoàn toàn hiện ra trước mắt dã thú.

Bộ ngực trắng sữa này bây giờ đã khác hoàn toàn so với ngực của nam nhân bình thường,  trên bờ ngực trắng sữa nổi bật nhất là hai đầu v* tuy không to như nữ nhân nhưng lại đỏ hồng yêu diễm như trái anh đào lúc nào cũng muốn người khác được cưng chiều. Điều làm cho bộ ngực đó thêm người chính là trên tiểu đầu v* bên trái kiều diễm khả ái lại có một chiếc nhũ hoàn màu đen sáng loé, nó không chỉ tăng thêm vẻ diễm lệ mà còn rất chi là gợi dục, như đang mời gọi nam nhân đến chà đạp.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!