"Tiểu Mĩ Mĩ, mau tỉnh lại!"
Không biết hắn mê man bao lâu ở trên sàn nhà lạnh lẽo, chỉ biết là có người lay động thân thể hắn, lớn tiếng gọi thì An Địch Mĩ Áo mới mơ hồ tỉnh lại.
Từ từ mở mắt ra một nam nhân tà mị anh tuấn lại vô cùng quen thuộc đập vào mắt hắn, là Hắc Nặc Lỗ Tư!
"Dã thú, Rốt cuộc thì ngươi cũng đến rồi!" Nét vui sướng tràn ngập trên mặt, An Địch Mĩ Áo vội vàng ngồi dậy, rất muốn ôm lấy dã thú. Nhưng lại phát hiện ra đầu của mình rất đau, toàn thân căng cứng, cảm giác vô cùng không thoải mái.
"Tiểu Mĩ Mĩ, chuyện gì xảy ra với cưng vậy?"Hắc Nặc Lỗ Tư nhìn hắn, biểu tình phi thường kỳ quái, trong kim mâu đầy vẻ kinh ngạc.
"Có chuyện gì xảy ra vậy?"An Địch Mĩ Áo hồ nghi hỏi ngược lại, nhẹ nhàng xoa xoa huyệt thái dương của mình. Đầu của hắn đang rất choáng váng!
"Tiểu Mĩ Mĩ, cưng trở về hình người rồi!"Hắc Nặc Lỗ Tư trả lời.
"Thật sao?"
Nghe vậy thấy vậy phản ứng đầu tiên của An Địch Mĩ Áo là không tin. Nhưng hắn lập tức phát hiện ra thứ mình vươn ra không phải móng heo mà là ngón tay của mình. Là ngón tay a!
An Địch Mĩ Áo kích động bò đến bên cạnh ôn tuyền, vừa cúi đầu thấy hình ảnh của mình trong nước liền lập tức vui vẻ cười rộ lên. Quả thật là hắn đã biến về hình người rồi!
Hình ảnh được phản chiếu trong nước không còn là một heo con mập mạp xấu xí nữa, mà thay vào đó là một thiếu niên tuyệt mỹ động lòng người, vẻ đẹp của thiếu niên đó phải nói là khuynh quốc khuynh thành. Chỉ có điều là thiếu niên đó toàn thân trần trụi, hoá ra là khi biến trở về hình người thì thân thể đột nhiên biến to nên quần áo trở nên rách nát không mặc được.
Thân thể tuyết trắng vẫn xinh đẹp mê người như trước đây, trừ cái bụng to hơn so với trước đây thì những chỗ khác đều trở về hình dạng ban đầu.
Quá tốt! Bàn tay như ngọc ngà vội vàng sờ khuôn mặt đã không còn lông tơ lởm chởm như trước nữa. An Địch Mĩ Áo cười tươi như hoa, lúc này đây hắn đang cao hứng cực kỳ. Đúng là ông trời có mắt, rốt cuộc thì hắn cũng đã biến trở lại hình người được rồi !
An Địch Mĩ Áo vui sướng đến nỗi không kìm được nước mắt, từng giọt lệ xinh đẹp từ từ chảy ra.
"Tiểu Mĩ Mĩ, tại sao đột nhiên cưng lại khóc?"Hắc Nặc Lỗ Tư khẽ cười vội vàng ốm lấy bảo bối của mình vào lòng, nhẹ nhàng vuốt e mái tóc bạc mĩ lệ để an ủi hắn.
"Tại vì ta đang cảm thấy rất vui!"An Địch Mĩ Áo ngượng ngùng xoa xoa đôi mắt đỏ hoe của mình, từ từ nghẩng đầu lên từ trong lồng ngực của dã thú, ánh mắt thâm tình nhìn không chớp mắt vào khuôn mặt anh tuấn của nam nhân trước mắt, ngượng ngùng nói lời cảm ơn: "Cám ơn ngươi! Cám ơn ngươi đã giúp ta biến trở về hình người!"
Vì An Địch Mĩ Áo đã mất đi một đoạn ký ước lên hắn đã hoàn toàn không nhớ được tất cả những chuyện đã phát sinh ở dưới ôn tuyền trước đó. Lên hắn cứ tưởng là Hắc Nặc Lỗ Tư đã giúp hắn biến trở về hình người!
"Tiểu Mĩ Mĩ, không phải ta đã biến cưng trở về hình người !"Hắc Nặc Lỗ Tư lắc đầu."Khi ta tới đây thì đã thấy cưng trở về hình người rồi đang té xỉu ở bên cạnh ôn tuyền!"Mà trong tẩm cung hoàn toàn không thấy phụ vương và mẫu hậu đâu.
"Không phải ngươi? Vậy thì ai biến ta trở về hình người?" Mày liễu xinh đẹp của An Địch Mĩ Áo khẽ nhăn lại.
"Cưng không nhớ được là ai đã biến cưng trở về hình người sao?"
An Địch Mĩ Áo lắc đầu, hắn hoàn toàn không biết là tại sao lại như thế này. Hắn thật sự không nhớ được là ai đã giúp hắn biến thành hình người. Hắn cố gắng lục lại ký ức của mình. Hắn nhớ là hắn tẩm cung của Thần hậu này để trả thù, đầu tiên là tiểu một bãi vào trong ôn tuyền của thần hậu sau đó chạy lên giường của thần hậu hoạ thêm một bãi nữa, sau đó …….. Sau đó thì hắn không nhớ được gì nữa, rõ ràng là hắn đang ở trên giường mà, tại sao bây giờ lại nằm cạnh ôn tuyền.
"Cưng có gặp phụ vương với mẫu hậu của ta không? "Hắc Nặc Lỗ Tư cũng nhăn lại mày kiếm,. Khắp thần giới này người mà có thể giúp toàn Tiểu Mĩ Mĩ hoá giải chú ngữ biến về hình người chỉ có phụ vương và mẫu hậu thôi.
An Địch Mĩ Áo lại lắc đầu, Hắc Nặc Lỗ Tư mày nhíu càng chặt hơn, xem ra đã có người cố ý xoá ký ức của Tiểu Mĩ Mĩ!
"Thôi đừng nghĩ nữa, dù sao thì bây giờ ta cũng biến trở về hình người rồi, những thức khác không còn quan trọng nữa!"An Địch Mĩ Áo xua tay nói. Nghĩ đến bây giờ mình đã được biến lại trở về hình, tâm trạng của hắn trở nên cao hứng vô cùng! Cao hứng đến nỗi muốn nhảy tưng tưng lên để hoan hô ăn mừng, nên chuyện ai đã giúp hắn biến trở về hình người thì cũng không còn là điều đáng quan tâm nữa!
Hắc Nặc Lỗ Tư nhẹ nhàng gật đầu nếu Tiểu Mĩ Mĩ đã nói như vậy rồi. Thì nó cũng không muốn truy cứu đến cùng nữa, nhưng trong lòng cũng phần nào đoán được là ai đã làm!
"Ah đúng rồi, ngươi có bị thương chỗ nào không?"An Địch Mĩ Áo bỗng sực nhớ ra, trước đó Hắc Nặc Lỗ Tư bị một bầy rắn tấn công, không biết có bị thương chỗ nào không nữa, hắn vô cùng lo lắng cho nó.
Hắc Nặc Lỗ Tư đang định lắc đầu, mấy con rắn tép riu kia thì làm sao có thể làm thương được hắn. Nhưng ngẫm lại, thì nó vui đùa chút xíu.
"Dĩ nhiên là có! Còn bị thương rất nặng là đằng khác!"Hắc Nặc Lỗ Tư giả bộ mặt đầy đau đớn gật đầu trả lời.
"Ngươi bị thương chỗ nào?"An Địch Mĩ Áo nóng vội muốn khóc lên rồi, mặt đầy vẻ kinh hoảng, vô cùng nôn nóng muốn kiểm tra thương thế của dã thú.
Nhìn ái nhân lo lắng mình như thế. Bỗng dưng Hắc Nặc Lỗ Tư cảm thấy trong lòng trở nên ấm áp vô cùng, nhẹ nhàng kéo tay hắn hướng phía dưới bụng của mình đặt lên."Nơi này "Khuôn mặt tuấn tú đầy vẻ gian tà.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!