Nói xong Hạ Tịch Quán chỉ vào Hạ Tiểu Điệp, rồi nhìn vào Lục Hàn Đình: "Lời này là cô ta nói."
Hạ Tiểu Điệp và Khổng Chân Nhi sững sờ, hoá ra người đàn ông này thực sự là trai bao mà Hạ Tịch Quán nuôi? Trời ơi Hạ Tiểu Điệp cảm thấy trên mặt mình hung hăng trúng một cái tát.
Lúc này chủ tiệm mang một chiếc bánh mứt dâu ra, Lục Hàn Đình xách ở trên tay: "Đi thôi, về nhà."
"Được."
Hạ Tịch Quán đi theo, cô còn ngoái đầu nhìn lại vẫy vẫy tay với Hạ Tiểu Điệp: "Bye bye."
Hạ Tiểu Điệp ngắn ra, cô chưa bao giờ nghĩ đến Hạ Tịch Quán thật sự nuôi được một trai bao cực phẩm như vậy.
Lúc này Khổng Chân Nhi ngây ngốc nói: "Tiểu Điệp, xem ra cậu thật sự phải gọi Hạ Tịch Quán một tiếng bà cô rồi."
Hạ Tiểu Điệp hung hăng lườm Khổng Chân Nhi một cái.
Khổng Chân Nhi lập tức cười mỉa, mở miệng: "Tiểu Điệp, ý của tớ là, trai bao mà Hạ Tịch Quán nuôi đẹp trai quá đi, bao nuôi anh ấy phải mất bao nhiêu tiền nhỉ"
Ban nãy toàn bộ quá trình Lục Hàn Đình không có nhìn đến chỗ cô lây một cái, coi như cô không tồn tại, điều này làm cho Hạ Tiểu Điệp xinh đẹp và tự tin cảm thấy rất thất bại và căm tức.
Nhưng lời của Khổng Chân Nhi nhanh chóng nhắc nhở cô, không phải chỉ là một tên trai bao được Hạ Tịch Quán bao nuôi thôi sao, cô có thể nâng giá gấp máy lần để bao nuôi anh.
Nghĩ đến đây, cả người Hạ Tiểu Điệp tung tăng nhảy nhót.
"Chủ tiệm, mang chiếc bánh mà tôi mua ra đây, chúng tôi phải về rồi."
Hạ Tiểu Điệp đến lấy bánh ngọt.
Chủ tiệm không có đưa: "Ngại quá hai vị tiểu thư, tiền tôi trả lại các cô, thậm chí còn có thể đền Chương 8: Lục Thái Thái Của Tôi.
bù gâp đôi, nhưng chiêc bánh ngọt này không thể đưa cho các cô được rồi."
"Tại sao vậy?"
Hạ Tiểu Điệp và Khổng Chân Nhi đều ngây ngắn cả người.
Chủ tiệm khẽ cười: "Bởi vì, chiếc bánh ngọt này là phải cho con chó nhà tôi ăn."
Cái gì? Hạ Tiểu Điệp gõ mạnh vào bàn: "Chủ tiệm, ông có ý gì, ông đang làm nhục chúng tôi?"
Chủ tiệm: "Lễ nào tôi làm nhục còn chưa đủ rõ ràng sao, các cô đắc tội với một nhân vật lớn rồi, chiếc bánh này coi như để cho chó ăn, cũng không để cho các cô ăn!"
Chiếc xe sang trọng dừng lại ở U Lan Uyển, Lục Hàn Đình đưa chiếc thẻ đen mạ vàng cho Hạ Tịch Quán: "Cái này cho cô."
Hạ Tịch Quán run lên như lông vũ trên quạt hương bồ, tại sao anh lại cho cô thẻ chứ? "Tôi không cân."
Cô từ chối.
Lục Hàn Đình nhếch môi mỏng: "Cô chắc chắn không nuôi nồi trai bao như tôi, nhưng cô, tôi vẫn là có thể nuôi được, Lục thái thái của tôi."
Lục thái thái của tôi… Khi anh thốt ra những lời này bằng một giọng nói vô cùng từ tốn, Hạ Tịch Quán chỉ cảm thấy trái tim cô rung động, nhịp đập trái tim nơi đó đã loạn nhịp.
Hạ Tịch Quán nhanh chóng mở cửa xe chỗ ghế phụ, sau đó xuống xe.
Người đàn ông này đúng là yêu nghiệt.
Hạ Tịch Quán cần thận cất tắm thẻ đen mạ vàng vào túi xách, tiến vào phòng khách, Lục lão phụ nhân tươi cười đón chào cô: "Tịch Quán, cháu về rồi, hôm nay về nhà mẹ đẻ tốt đẹp chứ?"
"Bà nội, rất tốt đẹp, chúng ta cùng ăn bánh ngọt nào."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!