Chương 45: (Vô Đề)

người mặc áo sơ mi và quần tây đen, ngón tay

thon dài kẹp lấy đầu thuốc, miệng thổi ra mộtlàn khói. Đọc full tại truyen oneThời điểm Hoắc Tây Trạch gọi, Lục Hàn Đình

vừa hút xong một hơi, sau đó anh ngắng đầu

nhìn về phía Hạ Tịch Quán, làn khói mờ ảo vờn

quanh khuôn mặt điển trai của anh, mơ hồ thấy

hai đầu lông mày anh nhíu lại, mấy giây sauliền chậm rãi phun ra một ngụm khói nữa. Hạ Tịch Quán bị đẩy vào có chút xấu hổ, bâygiờ chạm mặt Lục Hàn Đình, lại càng lúng túng.

"Hoắc thiếu, tiểu mỹ nhân này từ đâu tới vậy, Chương 45: Anh Coi Cô Là Người Xa Lạ

chẳng lẽ là cô gái xinh đẹp nhất 1949 của cáccậu sao, Hoắc thiếu cũng thật là, che giấu kĩnhư vậy." Có Tổng giám đốc cười nói. Rất rõ ràng những người đàn ông này coi Hạ

Tịch Quán như một cô gái tiếp rượu ở đây, còn

Hoắc Tây Trạch lại chỉ quan sát sắc mặt của

Lục Hàn Đình. Nhớ  truyen. one nhé, chúc luôn vuiLục Hàn Đình đã thu hồi ánh mắt, ném một lábài trong tay ra, thần sắc âm trầm.

Đây là ý gì? Cãi nhau? Chiến tranh lạnh? Giả vờ không biết? Hoắc Tây Trạch lặng lẽ cười, hay rồi, anh ta có

không đủ loạn, vẫy tay gọi Hạ Tịch Quán: "Cô,

mau tới đây rót rượu cho chúng tôi, sao mộtchút quy củ cũng không hiểu vậy?"Có một tên giám đốc béo đã lần mò sò cánh

tay Hạ Tịch Quán: "Tiểu mỹ nhân, cô đeo khăn

che mặt làm gì, nhìn thân hình đẹp như vậy,

chắc hẳn khuôn mặt cũng không kém đâu, mau

tháo khăn che mặt xuống để các đại gia nhìnmột chút."Ông ta định với tay tháo khăn che trên mặt HạTịch Quán xuống. Hạ Tịch quán nhanh nhẹn tránh thoát bàn tay

heo này, đôi mi thanh tú hơi nhíu lại: "Tôi nghĩ

mọi người hiểu lầm rồi, tôi không phải nhânviên tiếp rượu ở đây, mau thả tôi ra."

"Tiểu mỹ nhân, cô có biết những người ở đây là

không không phải do cô, chúng tôi nói phải thìlà phải."Hạ Tịch Quán nhớ tới những lời quản lý vừa

nói, nơi này đều là các đại nhân vật ở HảiThành, cô đắc tội không nổi. Hạ Tịch Quán cũng không muốn chọc vào

những thứ phiền toái này, nhưng hôm nay vậnkhí quá tệ, lại còn bị đây vào bên trong."Nếu không chúng ta đánh cược đi, cược sau

khi tiểu mỹ nhân này tháo khăn che xuống, rốtcuộc là mặt mũi xấu xí hay đẹp tựa thiên tiên?"

"Được, thú vị đấy, tôi đánh cược là xấu xí

không chịu nồi, nếu như xinh đẹp như thiên tiên

thì cô ta sớm đã tháo khăn che mặt xuống rồi,

mỹ mạo vốn là vũ khí lớn nhất của phụ nữ mà."

của mỹ nhân này thật là… Khiến cho người tanhịn không được ha ha ha."Đàn ông nói chuyện với nhau luôn không cố kí,

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!