Lục Hàn Đình nhanh chóng dừng tay, không tháo khăn che của cô nữa.
Anh rũ mắt nhìn cô gái đang ngủ trên giường, nếu cô mở mắt ra, đôi mắt xinh đẹp, đen láy như mèo con ngửa đầu nhìn anh, giống như móng mèo con khẽ cào một cái.
Ngây thơ mà quyến rũ.
Lục Hàn Đình nhìn vết đỏ trên cổ cô, da mỏng thịt mềm, lúc nãy anh chỉ bóp nhẹ một cái mà giờ đã bị đỏ lên rồi.
Lục Hàn Đình quay người, năm xuống sô pha.
Bệnh mất ngủ của anh ngày càng xấu, ngân châm của cô chắc chắn không thể chữa được, nhưng y thuật của cô rất tốt, lúc nãy anh thật sự ngủ được trên tay cô.
Khoảng mười phút.
Đã lâu rồi anh không ngủ nỗi mười phút.
Hạ Tịch Quán ăn canh táo đỏ hạt sen hầu gái mang lên, Lục lão Chương 4: Thiếu Gia, Cậu Quên Mình Có phu nhân tươi cười ngôi cạnh cô.
"Quán Quán à, bà vừa nhìn thấy cháu đã thích rồi, sau này Hàn Đình dám bắt nạt cháu thì nhớ nói cho bà, bà giúp cháu đánh nó… uống tiếp đi, đừng dừng, uống nhiều canh táo đỏ hạt sen nhất định sẽ sớm sinh quý tử, bà nội muốn một tay dắt Tiểu Hàn Đình, một tay dắt Tiểu Quán Quán…"
Lúc này, hầu gái nói: "Chào buổi sáng, thiếu gia."
Lục Hàn Đình xuống lầu.
Chương 4: Thiếu Gia, Cậu Quên Mình Có Hạ Tịch Quán ngước nhìn, hôm nay Lục Hàn Đình mặc áo sơ mi trắng và quần tây, trang phục kinh điển của nam thần, vải dệt thủ công được là ủi không chút nếp nhăn, anh thong dong đi trên thảm đỏ, khí chất ưu nhã mà tự phụ.
Sau lưng còn có một bà mối lớn tuổi xuống cùng, tay nâng khăn hỉ, Chương 4: Thiếu Gia, Cậu Quên Mình Có trên khăn còn có một vệt máu đỏ.
Bà mối cười mừng Lục lão phu nhân: "Chúc mừng lão phu nhân, chúc mừng, chúc bà sớm được bề cháu trai."
"Tốt tốt tốt, quản gia, thưởng!"
Lão phu nhân cực kỳ hào phóng phát lì xì.
Chương 4: Thiếu Gia, Cậu Quên Mình Có Hạ Tịch Quán vừa nhìn đã biêt bà mối cầm chính là khăn hỉ trong phòng cô và Lục Hàn Đình hôm qua, lần đầu tiên của con gái sẽ ra máu, nhưng tối qua bọn họ chẳng làm gì cả, máu này… ở đâu ra? Lúc này, Lục Hàn Đình đứng cạnh cô, một tay đút túi quần, ghé vào thì thầm bên tai cô: "Tôi làm đấy, Chương 4: Thiếu Gia, Cậu Quên Mình Có chắc không thừa đâu, cô vân là… đúng không?"
Anh ăn nói quá trắng trợn, Hạ Tịch Quán còn chưa nói chuyện yêu đương bao giờ, vành tai trắng nõn lập tức đỏ bừng.
Tư thế của hai người lúc này có chút thân mật, Lục Hàn Đình cúi người thì thầm với Hạ Tịch Quán, giống như hai vợ chồng mới cưới Chương 4: Thiếu Gia, Cậu Quên Mình Có keo sơn găn bó.
Lục lão phu nhân lập tức lấy tay che mát: "Bà không thấy gì cả, chẳng thấy cái gì đâu, hai đứa cứ tiếp tục đi."
Lục lão phu nhân vừa nói vừa hé tay nhìn trộm.
Lục Hàn Đình nhìn vành tai yên lặng đỏ ửng của Hạ Tịch Quán, Chương 4: Thiếu Gia, Cậu Quên Mình Có lông mày anh tuân khẽ nhướn, lộ ra mấy phần nam tính thành thục cuốn hút: "Em còn chưa sinh nhật hai mươi, coi như mười chín tuổi, chưa từng có… người đàn ông nào đâu nhỉ?"
Hạ Tịch Quán còn nhỏ, mới 19 tuổi.
Lục Hàn Đình 27 tuổi, là tuổi phong độ nhất của đàn ông, thành Chương 4: Thiếu Gia, Cậu Quên Mình Có thục anh tuân.
Anh truy hỏi bám riết không tha, hai người dựa sát vào nhau, Hạ Tịch Quán chỉ vì hơi thở ấm áp của anh phả vào da mình, khiến cô chỉ muốn trồn.
"Anh ăn không?"
Hạ Tịch Quán quay người, múc một muỗng canh táo đỏ hạt sen Chương 4: Thiếu Gia, Cậu Quên Mình Có đút vào miệng anh, muôn: lập miệng anh lại.
Quản gia đứng cạnh vội kêu lên: "Thiếu phu nhân à, đó là muỗng của cô mài"
Thiếu gia có thói sạch sẽ nghiêm trọng, đấy là muỗng thiếu phu nhân đã ăn qua, quản gia vội đi lầy nước súc miệng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!