Trạch một cái: "Bàn tay nào của
anh dám động vào cô ấy tôi liền
chặt bàn tay đó của anh, ngồi lạibên kia cho tôi."Hoắc Tây Trạch : "Chuyện gìvậy?"Chương 11: Lên Sân Khấu Múa Cột
Đôi mất lạnh lùng giấu dưới chiêckính mắt gọng vàng Cố Dạ Cần
có chút ý cười: "Tây Trạch, đừngvội, ngồi xuống xem."Hoắc Tây Trạch chỉ có thể kìm
nghi ngờ trong bụng mà ngồi
xuống, phải biết vị tiểu bá vương
này không sợ trời không sợ đất, từ nhỏ đã sợ Lục Hàn Đình. Chương 11: Lên Sân Khấu Múa CộtHạ Tịch Quán là tới hẹn gặp
người, đương nhiên Lý Ngọc Lan
cũng tới rồi, lần trước Hạ Tịch
Quán phá hỏng chuyện, lần này
Lý Ngọc Lan phải tận mắt nhìnthấy cô còn có thể giở trò gì. Lúc này Vương tổng tới muộn, LýNgọc Lan nhanh chóng cười nói: Chương 11: Lên Sân Khấu Múa Cột
"Vương tổng, lần trước là lỗi củaTịch Quán nhà chúng tôi, tôi đemcô ấy tới nhận lỗi với anh đây."Vương tổng hừ lạnh một tiếng:
"Lần trước cô ta suýt chút chơi
chết tôi, món nợ này chẳng lẽ chỉ
một lời xin lỗi đơn giản như vậyliền xong sao?"Hôm đó con chó săn đó cứ liếmngười ông ta, hàm răng nhọn đóChương 11: Lên Sân Khấu Múa Cột
suýt chút căn chêt ông ta rôi, lúcđó Vương tổng bị dọa khiếp rồi. Chỉ cần nghĩ tới cảnh con chó săn
kinh khủng lúc đó, ông ta liền
muốn chơi chết Hạ Tịch Quántrước mắt này."Vương tổng, vậy anh muốn thếnào?"
"Lời xin lỗi này quá không cóChương 11: Lên Sân Khấu Múa Cột
thành ý quá rồi, như vậy đi, để HạTịch Quán uống hết mấy chairượu này đi."Lý Ngọc Lan vừa muốn đồng ý,
Hạ Tịch Quán lại mở lời: "Tôi
không biết uống rượu, ai đồng ýngười đó uống."
"Cô!" Lý Ngọc Lan kìm chế lửa
giận trong lòng, cười rạng rỡ nói:"Vương tổng, hay là đổi cho anhChương 11: Lên Sân Khấu Múa Cột
một… cách càng có thành ý hơnV ậy?"Nhận được ra sự ra hiệu của Lý
Ngọc Lan, ánh mắt ti hí của
Vương tổng nhanh chóng đánh
giá cơ thể đường cong mảnh mai
của Hạ Tịch Quán: "Như vậy đi,
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!