Vòng tay của Chu Nhiên ấm áp lại cực nóng, khiến Nhạc Nịnh tham luyến. Đôi mắt cô ướt át, dường như bị lời nói của Chu Nhiên làm cho ngây ngẩn, ngốc nghếch mất hai phút mới nhẹ nhàng gật đầu.
Đôi mắt Chu Nhiên trầm xuống, còn chưa kịp "dạy" cô, Nhạc Nịnh đã chủ động áp sát tới. Cô thật cẩn thận, hé miệng ngậm lấy môi dưới của anh, hàng mi run rẩy, rồi tiếp tục tiến sâu hơn… Động tác của cô rất nhẹ, giống như gãi ngứa vậy. Nhưng chính vì thế, lại khơi lên ngọn lửa mà Chu Nhiên vẫn luôn đè nén.
Yết hầu anh trượt lên xuống, ánh mắt sâu thẳm nhìn người trong lòng, ngay lúc Nhạc Nịnh chỉ hôn ở bên cạnh định từ bỏ, giọng anh khàn khàn nói một câu: "Sai rồi."
"Hửm?" Nhạc Nịnh nép trong lòng anh, hé miệng cắn nhẹ môi anh: "Cái gì sai ạ?" Cô mê man, phản ứng chậm mất vài giây.
Tay Chu Nhiên đặt lên mặt cô, tay kia giữ lấy gáy cô, giọng nói trầm khàn: "Mở miệng."
Nhạc Nịnh sững sờ, còn chưa kịp chủ động, Chu Nhiên đã cúi đầu hôn xuống.
Không khí trong phòng riêng vừa lúc. Dưới lầu còn có tiếng hát du dương động lòng người truyền đến, là ca sĩ hát phòng trà mà Lục Gia Tu chuyên mời về, thực lực không hề kém, Nhạc Nịnh đã nghe rất nhiều lần, mỗi lần nghe đều không nhịn được cảm khái, ca sĩ tài hoa như vậy tại sao lại muốn ở lại quán bar hát phòng trà, rõ ràng có thể đi xa hơn.
Hàng mi cô run rẩy, xung quanh là hơi thở của người đàn ông trước mặt, nụ hôn của Chu Nhiên sâu hơn, quyến luyến hơn bất kỳ lần nào trước đây. Có lẽ nhận ra Nhạc Nịnh đang thất thần, anh cúi đầu cắn nhẹ môi cô, như trừng phạt lôi kéo sự chú ý của cô trở lại.
…
Nhạc Nịnh cảm thấy toàn thân mình nóng lên, nơi cô ngồi còn nóng hơn cả cơ thể mình. Rõ ràng là mùa đông, nhưng cô không cảm nhận được chút lạnh nào. Cô hô hấp khó khăn, hoàn toàn không chịu nổi, nhưng người trước mặt lại cố tình không buông tha.
Hôn không biết bao lâu, sau khi dừng lại ở một ranh giới nào đó giây lát, Nhạc Nịnh mới được buông ra. Chút men say của cô cũng đã tỉnh táo.
Cô mở mắt, nương theo ánh đèn tối tăm nhìn người trước mặt.
Gương mặt lạnh lùng của Chu Nhiên gần trong gang tấc, quyến rũ lạ thường. Đường nét khuôn mặt anh rất sâu, sống mũi cao thẳng, nhìn đẹp hơn người bình thường rất nhiều. Đương nhiên, cũng có thể là do Nhạc Nịnh… người tình trong mắt hóa Tây Thi.
Chu Nhiên hôn nhẹ lên đôi môi hồng nhuận của cô, thấp giọng hỏi: "Học xong chưa?"
Nhạc Nịnh ngẩn ra, chớp mắt. "Hửm?"
Chu Nhiên cúi mắt cười, giọng nói trầm khàn hỏi: "Cần anh dạy lại lần nữa không?"
"Không cần." Nhạc Nịnh mặt đỏ bừng, tay đặt lên vai anh tỏ vẻ từ chối.
Nhưng Chu Nhiên lại như không cảm nhận được sự ngượng ngùng của cô, kiên trì hỏi: "Vậy là học xong rồi?"
Nhạc Nịnh: "…" Đối diện với ánh mắt sâu thẳm của anh, Nhạc Nịnh tức muốn hộc máu nói: "Học xong rồi học xong rồi!"
Chu Nhiên cười thành tiếng: "Vậy thì tốt." Ánh mắt anh nóng rực nhìn chằm chằm cô, ý tứ ám chỉ hiện rõ.
Tim Nhạc Nịnh đột nhiên đập mạnh, lập tức không biết là bị ánh mắt anh câu dẫn hay vì lý do gì khác, cô chủ động vòng tay qua cổ anh, chủ động ngẩng đầu lên, dùng cách Chu Nhiên vừa dạy, trả lại toàn bộ cho anh.
Làm sao để hôn. Toàn bộ học một biết mười mà thực hành lại một lần.
Hơi ấm trong phòng riêng ngày càng nóng, có một khoảnh khắc, Nhạc Nịnh cảm thấy tối nay có lẽ mình không thể ra khỏi quán bar này được nữa. Bên tai cuối cùng cũng không nghe thấy tiếng hát dưới lầu, toàn bộ bị hơi thở và tiếng th* d*c của Chu Nhiên lấp đầy.
Đôi mắt cô ướt át, ngay trước khi sắp không thở nổi, Chu Nhiên đã để lại cho cô một mạng nhỏ, buông người ra.
Sắc mặt Nhạc Nịnh đỏ bừng, cảm nhận được sự thay đổi trên cơ thể Chu Nhiên. Cô dụi đầu vào cổ anh hít sâu, ổn định lại nhịp thở và tiếng tim đập.
Hồi lâu sau, Nhạc Nịnh cảm nhận được hơi thở của người trước mặt, lúng túng hỏi: "… Anh không sao chứ?"
Chu Nhiên im lặng vài giây: "Không ổn lắm."
Nhạc Nịnh: "…" Mặt cô lại đỏ lên, ngẩng đầu nhìn anh: "… Vậy làm sao bây giờ?"
Chu Nhiên cười trầm thấp, nhìn biểu cảm lúng túng của cô hồi lâu, cúi đầu cắn nhẹ. "Em nói xem?"
Nhạc Nịnh sững sờ, đối diện với ánh mắt sâu thẳm của anh hồi lâu, quay mặt đi nói: "… Không biết."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!