Chương 27: (Vô Đề)

Hai người liếc nhau, Nhạc Nịnh chớp chớp mắt nhìn Chu Nhiên.

Cô nghẹn lại, dường như không ngờ Chu Nhiên lại dùng cách này để tỏ ra đáng thương.

Hai người im lặng đối diện, Nhạc Nịnh cố gắng kìm nén khóe miệng đang muốn cong lên: "Thật vậy sao?"

Cô biết rõ còn cố hỏi: "Vậy sao anh không gọi tôi dậy?" Chu Nhiên gật đầu, khẽ giọng nói: "Không dám."

Anh nhìn Nhạc Nịnh nói: "Sợ em tuyệt giao với anh." Nhạc Nịnh: "……"

Cô nghẹn một hồi lâu, dở khóc dở cười: "Đội trưởng Chu, bạn bè anh biết anh là người như thế này không?"

Chu Nhiên nhướng mày: "Kiểu nào?"

Nhạc Nịnh liếc nhìn anh, kiêu ngạo nói: "Biết rõ còn cố hỏi." Hai người đi về phía bên trong khách sạn, vừa đi vừa trò chuyện.

Tầng lầu của hai người vừa hay ở cạnh nhau, tương đối mà nói… còn rất tiện.

Nhạc Nịnh đoán chắc, đây là sắp xếp của Cố Hành. Nghĩ vậy, cô nhìn Chu Nhiên: "Đúng rồi, Cố tổng……"

Chu Nhiên từ khi cô mở miệng đã biết Nhạc Nịnh muốn nói gì, anh khẽ cười, thản nhiên nói: "Anh sẽ xử lý, không cần cảm thấy có áp lực."

"Làm phiền anh ấy quá."

Nhạc Nịnh nói: "Anh có mời người ta ăn cơm không?"

Chu Nhiên cười: "Không cần, mấy ngày này cậu ấy bận, để sau đi." "À."

Hai người vào thang máy, Chu Nhiên liếc nhìn cô: "Nghỉ ngơi sớm đi." "Ừm."

Về đến phòng, Nhạc Nịnh không nghĩ đến những chuyện lung tung rối loạn đó nữa.

Chơi cả ngày thật sự có chút mệt mỏi.

Sáng hôm sau, bốn người cùng chuyến bay rời đi.

Vì hung thủ vẫn chưa bắt được nên Nhạc Nịnh được đưa về khu nhà anh, cô còn cố ý mua quà cho ba mẹ Chu.

Chu Nhiên nhìn, khá ngạc nhiên quay đầu nhìn Nhạc Nịnh. Anh cũng không biết Nhạc Nịnh mua từ khi nào.

Nhạc Nịnh nhìn về phía mẹ Chu: "Cô xem có thích không ạ?"

Cô mua cho mẹ Chu một chiếc áo choàng, tông màu đậm, là mẫu mới thu đông năm nay của một thương hiệu lớn.

Mẹ Chu nhìn rồi mắt sáng rực lên: "Thích thích!"

Bà cầm chiếc áo choàng nói: "Đây là lần đầu tiên cô nhận được quà là áo choàng đấy."

Lời này là thật, tuy rằng Chu Nhiên xem như một người con trai không tệ nhưng trong chuyện quà cáp thì tuyệt đối không có tâm tư như con gái.

Mỗi năm sinh nhật mẹ, Chu Nhiên về cơ bản đều chuyển cho mẹ một khoản tiền.

Hoặc là mua những thứ mẹ Chu chỉ định, dù sao những thứ như áo choàng hay quần áo linh tinh thế này anh chưa từng tặng.

Nghe vậy, Nhạc Nịnh cười: "Vậy cô thử xem ạ." "Được."

Ba Chu tạm thời không có nhà nhưng Nhạc Nịnh cũng đã chuẩn bị.

Chỉ là một bộ trà cụ, cô ở nhà Chu mấy ngày biết ba Chu thích uống trà.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!