Lý Huyền thật sự căng thẳng đến mức nói không nên lời, dưới tình huống như vậy, hoàn toàn bất chấp cảm giác bài xích tiếp xúc với người lạ, ngoan ngoãn để anh che chở, chôn đầu đi theo anh từng bước, tim gần như nhảy ra khỏi ngực.
Hai người đàn ông đằng trước bước chậm lại, kinh ngạc nhìn hai người tới gần, không đoán được quan hệ của họ. Nhưng, trong nháy mắt đi ngang qua nhau, người đàn ông cách anh gần nhất đột nhiên bắt được cánh tay Lâm Hi, dùng ngữ khí uy hiếp trầm thấp nói: "Nhóc con, bớt lo chuyện người khác đi."
Nhưng gã ta còn chưa dứt lời, chú chó đen to lớn bên cạnh Lâm Hi chợt sủa "Gâu gâu gâu" inh ỏi, gã ta bị tiếng chó sủa làm giật mình, cùng lúc đó, Lâm Hi đột nhiên ra tay, cú đấm nặng nề ấp xuống khuôn mặt gã, gã không kịp đề phòng, bị Lâm Hi đánh đến lảo đảo ngã xuống đất.
Lý Huyền không nghĩ tới anh sẽ bất ngờ ra tay, càng không nghĩ anh xuống tay sẽ nặng như vậy, đánh người đàn ông kia không dậy nổi.
Một người đàn ông khác rút con dao trong túi ra, "Vụt" một cái xông lên.
"Mao Mao, lên!" Lâm Hi ra lệnh, giọng điệu trầm thấp.
"Gâu!" Chú chó đen hung dữ kêu một tiếng, lao đến cắn gã, gã khua khoắng con dao trong tay, chú chó đen nhanh nhẹn né tránh, nhưng không thể tới gần gã.
Cổ tay Lý Huyền bị Lâm Hi nắm chặt, anh kéo cô chạy tới cuối hẻm, quay đầu lại huýt một tiếng, chú chó đen lập tức nghe lời chạy theo.
Hai người đàn ông phía sau cũng một trước một sau từng bước bám sát, đuổi theo.
Lý Huyền há miệng thở hổn hển, chân đi giày cao gót căn bản không thể đuổi kịp bước chân của Lâm Hi, mắt thấy hai người phía sau càng ngày càng gần, cô siết chặt tay Lâm Hi, giống như bắt lấy cọng rơm cứu mạng cuối cùng, vào giây phút này cô mới hiểu, trong lúc tuyệt vọng, phải gửi gắm tất cả mong đợi lên một người xa lạ là cảm giác như thế nào, nhưng khi đó... Cô không thể làm được bất cứ việc gì.
Lâm Hi thấy thể lực Lý Huyền sắp cạn, anh dừng bước. Hai người đằng sau cũng đã đuổi tới trước mặt, Lâm Hi đẩy Lý Huyền ra sau, đồng thời cầm dây xích Mao Mao, đưa cho Lý Huyền: "Cô cầm lấy."
Sau đó anh đón hai người kia.
Một tay Lý Huyền dắt chó, một tay khác run rẩy sờ soạng túi xách, muốn lấy điện thoại báo cảnh sát, mà Lâm Hi đã đi qua, hai người đàn ông kia liếc nhìn nhau một cái, không hẹn mà cùng ra tay với Lâm Hi.
Hàng năm lao động, cơ bắp trên người Lâm Hi không phải để làm cảnh, so với cơ bắp do tập gym kèm ăn trứng theo lịch huấn luyện hoàn toàn khác nhau, tràn ngập cảm giác mạnh mẽ hoang dã, hai người đàn ông đồng thời xông lên, trong đúng một giây, Lâm Hi quật ngã bọn họ xuống đất, Lý Huyền cầm điện thoại ấn 110, nhưng khi nhìn thấy hai người kia không hề có sức đánh trả Lâm Hi, cô do dự một lát, cuối cùng không báo cảnh sát, chuyện này, không nên làm lớn.
"Cút!" Lâm Hi trầm giọng mà quát lớn một tiếng, hai người đàn ông chật vật bò dậy, dìu nhau biến mất sau một con hẻm nhỏ.
Giày cao gót dưới chân Lý Huyền bị gãy mất một cái gót, cô khập khiễng đi đến trước mặt Lâm Hi, quan tâm hỏi: "Cậu không có việc gì chứ?"
Lâm Hi không trả lời câu hỏi của cô, quay đầu quan sát Lý Huyền, ánh mắt nóng rực nhìn Lý Huyền làm cô thoáng bối rối, tóc dài rối tung, hô hấp dồn dập. Lâm Hi đột ngột đến gần cô, bàn tay vươn ra sau tai cô, tháo khẩu trang xuống, một bên dây vẫn còn móc trên tai, khuôn mặt trắng hồng, cánh mũi nhỏ nhắn cùng đôi môi căng mọng lộ ra.
"Ồ, tôi vẫn nhớ cô đấy." Anh đột nhiên mở miệng.
Tim Lý Huyền chậm mất nửa nhịp.
Anh vẫn nhớ rõ ư.
"Cô từng tới nghe tôi hát." Anh chợt nhếch khóe miệng, lộ ra nụ cười đánh giá nghiền ngẫm: "Còn khóc nữa."
Hoá ra là khi đó, anh vẫn nhớ rõ cô.
"Tôi là... Người chế tác âm nhạc của truyền thông Thịnh Ngu, Lý Huyền." Sau khi Lý Huyền ổn định lại cảm xúc mới mở miệng đáp lời anh: "Tôi rất thích giọng hát của cậu, tôi muốn..."
Lâm Hi lại ra vẻ không hề để ý, ngẩng đầu nhìn mạng điện trên không trung, dây điện chằng chịt đan xem lẫn lộn, anh cười cợt, ngả ngớn hỏi: "Thật sự... Chỉ là thích giọng hát của tôi thôi hả?"
"......"
Hôm nay nói chuyện không nổi nữa.
Lý Huyền đi trên đôi giày bên thấp bên cai, chật vật đứng trong ngõ nhỏ, tay nắm chặt túi xách, không biết nên nói gì, Lâm Hi ngồi xổm xuống nhìn giày của cô, bất đắc dĩ nói: "Nhà tôi ở gần đây, cô có đủ dũng cảm về cùng tôi không?"
Cùng một người không quen biết, nhìn dáng vẻ còn không phải đàn ông đứng đắn về nhà, đủ dũng cảm không?
Tay Lý Huyền vẫn đang dắt chó, chú chó đen hưng dữ kia, lại như con chim nhỏ nép bên người Lý Huyền, phun đầu lưỡi "Phì phì phì", dùng vẻ mặt ngây thơ vô số tội nhìn Lý Huyền.
Lý Huyền lấy điện thoại ra, gọi cho trợ lý của mình, đè thấp giọng: "Tiểu Gia, em mua đôi giày rồi đưa đến ngõ Tam Lộ cho chị." Cô nhìn anh một cái: "Ngõ Tam Lộ, nhà 307b."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!