Giọng Lâm Hi vẫn bình thản như trước, mang vẻ mặt vô cảm nhìn ông ta: "Nếu tôi nổi tiếng, ông live stream ăn sh*t nhé?"
"Phì." Lý Huyền nhịn không được cười ra tiếng.
"Chị Huyền!"
"Chị Huyền!"
Mấy cô gái lập tức đứng dậy, chào cô rất cung kính.
Lý Huyền xua xua tay, ý bảo không cần, để các cô ấy ngồi xuống tiếp tục xem video, có cô gái lập tức lấy ghế cho Lý Huyền.
Trong video, Nhạc Sam đã giận đến tím mặt, gào thét muốn đuổi anh xuống.
"Thí sinh còn chưa hát mà đã đuổi người đi, như vậy không hợp quy định." Nhân viên công tác kiên nhẫn giải thích với Nhạc Sam: "Thầy Nhạc, thầy nghe anh ta hát vài câu, hát xong rồi tính, cùng lắm thì đánh trượt để anh ta không vào được vòng trong là xong mà."
Nhạc Sam quay về ghế giám khảo, Phan Lệ nói với Lâm Hi: "Bắt đầu hát đi."
Hậu trường vòng sơ tuyển không phối nhạc mà phải hát chay, Lâm Hi ôm đàn ghi
-ta, chỉnh âm, nói: "Tôi xin trình bày ca khúc 《 Vạn hương nồng nàn 》"
Lý Huyền đã từng nghe bài này, đây là một ca khúc dân gian.
Ngón tay anh khẽ gẩy dây đàn, giọng hát tràn đầy nội lực, trống trải cổ xưa, mang theo chút khàn khàn.
"Nàng ra đi trong tiếng vó ngựa
Hoàng hôn thiêu đốt bao cuộc biệt ly
Nàng chuyện trò với nhóm người xa lạ, nhìn ngắm phong cảnh xa lạ
Ta chờ nàng trở về kể lại
Dung nhan cố nhân đã mang nét tang thương
Nhưng chúng ta vẫn không cùng đường như xưa"
......
Trong đêm tối dường như truyền đến tiếng chuông chùa xa xưa, giai điệu nghiêm túc chậm chạp lướt qua ngày mưa ẩm ướt, giống như bước chân dẫm lên đám rêu phong.
Xung quanh đều lặng im, tiếng hát rung động lòng người của anh, giống một dòng suối nhỏ lẳng lặng, chậm rãi chảy qua ngực cô, không khí mềm mại mà ấm áp, phảng phất làm tiêu tan mọi đau thương, không biết có ai thoải mái thở dài, cảm giác như có ánh mặt trời thắp sáng bóng đêm.
Lý Huyền lại bị giọng hát của anh làm rung động lần nữa...
Trong cuộc thi, thời gian hát của mỗi thí sinh đều rất hạn chế, chỉ cần hát vài câu, ban giám khảo đã nắm rõ, sau đó rung chuông cắt ngang, nhưng tiếng hát của anh lại quá đẹp, mọi người có mặt tại hiện trường đều không nhịn được mà đắm chìm, mãi cho đến khi bài hát kết thúc cũng không có ai cắt ngang anh.
Nhạc Sam kinh hãi nhìn anh, hơi há miệng thở hổn hển, đến khi anh hát xong, kiêu hãnh xoay người rời đi, miệng ông ta cũng chưa thể khép lại.
"Tôi dám chắc, anh ấy nhất định sẽ nổi tiếng!" Có cô gái nói một cách chắc chắn.
"Chị Huyền đang ở đây đấy! Việc này chị ấy là người có quyền lên tiếng nhất." Một cô gái khác nói.
Tất cả mọi người đều nhìn về phía Lý Huyền.
"Chị rất chờ mong." Lý Huyền mỉm cười: "Người nào đó live stream ăn sh*t."
"Ha ha ha ha!" Phòng cắt nối biên tập vang lên tiếng cười đùa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!