Ngày thứ bảy sau khi bà nội đột ngột xuất huyết não, qua đời.
Hưởng thọ 62 tuổi.
Tôi vẫn nhớ rất lâu rất lâu trước đây, tôi và bà nội nằm trên chiếu trong sân, xế chiều mùa hè, rất nóng, nhưng bà nội không muốn vào nhà nằm điều hòa, tôi muốn ở bên bà nội, cũng không vào nhà, bà nội bèn lấy quạt quạt cho tôi, khi đó, bà nói, nhất định phải đi sau ông nội, tôi chống cằm, nhìn bà, khó hiểu hỏi bà: "Bà nội cũng sợ chết ạ?"
Bà nội lắc đầu, nhìn tôi với ánh mắt hiền từ, nói, bà không dám… Để ông nội một mình lẻ loi ở lại thế giới này.
Bà không dám.
Tôi nói: "Nhưng mà, ông nội còn có bố và mẹ con, còn có dì nhỏ, còn có ông Từ, có rất nhiều rất nhiều người thân và bạn bè mà."
Lúc ấy, bà nội chỉ lắc đầu, không nói gì.
Sau này, khi bà đột ngột xuất huyết não, mất đi ý thức mấy ngày, tôi mới dần dần hiểu được, bà nội sợ hãi.
Mấy ngày nay, ông nội gần như một tấc cũng không rời, canh giữ bên cạnh bà nội, không nhìn ai, cũng không để ý tới ai, giống như lập tức mất đi ký ức, trở nên không quen biết chúng tôi.
Ông chỉ nói chuyện với bà.
Đôi mắt ông, nhìn chúng tôi, giống như nhìn không khí.
Ông nói, cô ngốc, tuyết rơi rồi, tuyết đầu mùa năm nay.
Ông nói, em muốn nghe anh hát không, bài 《 Mối tình đầu 》mà em thích nhất, muốn nghe không?
Ông nói, anh hát xong rồi, em khen anh đi, trước đây em đều khen anh.
Ông nói, em còn không nói chuyện, anh giận đấy.
Bà nội sợ ông nội tức giận nhất, khi ông nội tức giận, vô cùng đáng sợ, giọng ông nội siêu to, lúc mất khống chế, gần như muốn ăn thịt người.
Mỗi lần ông nội cáu kỉnh, mấy đứa trẻ chúng tôi đều trốn đi rất xa, ngay cả bố tôi cũng không dám động vào ông nội, chỉ có dì nhỏ, mới dám tranh luận với ông.
Nghe mẹ nói, tính cách của bố, giống bà nội, dịu dàng, khiêm nhường, nho nhã lễ độ.
Nhưng tính cách của dì nhỏ, lại giống ông nội, nóng tính, đanh đá, không sợ trời không sợ đất, trước đây đi học, thường xuyên đánh nhau với bạn học, nghịch ngợm gây sự, gây chuyện rắc rối, từ nhỏ không ít lần bị ông nội đánh, nhưng bà nội luôn che chở dì nhỏ, dì nhỏ trốn phía sau bà nội, làm mặt quỷ với ông nội đang tức đến run người, ông nội cầm chổi lông gà, hùng hổ đi tới, bộ dáng như sắp ăn thịt người, mà bà nội luôn che phía trước: "Nếu anh muốn đánh con gái của em, vậy anh đánh cả em luôn đi!"
Bà luôn nói như vậy.
Ông nội tức giận đến phát run, chỉ vào bà nội nói: "Lý Huyền! Em định làm phản đúng không, em đừng tưởng rằng ông đây không dám động vào em!"
Cuối cùng, ông nội ném chổi lông gà, chạy đi trút giận, ở trong sân, dùng sức đá thân cây.
Ông nội thật sự không dám động vào bà nội, ông yêu thương che chở bà như tâm can bảo bối, nếu mấy đứa trẻ chúng tôi quấy rầy bà nội lâu, đều sẽ bị ông đuổi ra khỏi nhà.
Khi ông nội tức giận, chỉ có bà nội mới có thể kiềm chế ông, bà nội gọi vọng vào trong sân một tiếng: "Lâm Hi, em đói."
Ông nội nhất định sẽ lập tức dừng việc đá thân cây lại, hùng hổ vào nhà: "Ăn ăn ăn, mở miệng chỉ biết ăn!"
Sau đó ngoan ngoãn vào phòng bếp, nấu cơm cho bà nội.
Bà nội thích ăn cơm chiên trứng của ông nội nhất, tôi ăn, không thấy có gì đặc biệt, vẫn chỉ là hương vị của cơm chiên trứng thôi.
Bà nội nói, không giống.
Nhưng đến nay tôi vẫn không rõ, rốt cuộc không giống ở chỗ nào.
———-
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!