Chương 57: Chân Tướng

Hai ngày trước khi Lý Sơ tự sát, bị cưỡng hiếp!

Khó mà tưởng tượng, không thể tin được!

Không ngờ sẽ xảy ra chuyện như vậy.

Cô nhớ lại ngày Lý Sơ tự tử trên đường ray, sắc mặt tiều tụy chật vật, lúc ấy cô cũng không nghĩ nhiều, dù sao Lý Sơ vẫn luôn có bộ dáng thần kinh như vậy.

Chuông điện thoại Lý Huyền đột nhiên vang lên, khiến cô giật mình, trên màn hình, là Lâm Hi gọi.

"Anh vừa mới xem hoàng lịch… Ngày kia là ngày lành, anh sẽ đẩy lùi tất cả kế hoạch công việc, chúng mình đến Cục Dân Chính."

"Ừ…"

"Ừ?"

"Em nghĩ…" Giọng Lý Huyền rất mệt mỏi: "Có lẽ chuyện kết hôn, nên hoãn lại một chút, hiện tại em…"

"Có phải em không muốn gả cho anh hay không?" Lâm Hi nhạy bén cảm nhận được giọng nói Lý Huyền không bình thường: "Anh nói cho em biết, ngày hôm đó, nếu em không tới, có tin anh trực tiếp lên Weibo rút thăm trúng thưởng tìm bà xã không."

Anh đang nói đùa, nhưng Lý Huyền cười không nổi.

Sau khi đối phó mấy câu, Lý Huyền cúp điện thoại, trở về thủ đô, cô không hề chậm trễ, trực tiếp liên hệ với bạn tốt nhất của Lý Sơ lúc ấy Hoàng Linh.

Trong quán cà phê, Hoàng Linh có vẻ hơi mất tự nhiên: "Xin hỏi, chị tìm tôi có chuyền gì không?"

"Ngày 19 tháng 11 năm em gái tôi tự sát, cũng chính là hai ngày trước khi em gái tôi chết, cô có thể kể cho tôi một chút không? Chuyện gì cũng được."

Hoàng Linh là bạn cùng phòng của Lý Sơ, quan hệ giữa hai người không tệ.

"Ngày 19 tháng 11…" Hoàng Linh cau mày nhớ lại: "Ngày đó… Hình như Học viện âm nhạc mở tiệc đón người mới, nhưng mấy người chúng tôi lại đi bar, dẫn theo vài đàn em mới tới, định vui vẻ một chút."

"Sau đó thì sao?"

"Sau đó… Lý Sơ uống say, nói rất nhiều…" Hoàng Linh lén liếc Lý Huyền một cái: "Nói rất nhiều lời bậy bạ về chị."

Thái độ như thế rất bình thường, con bé không ngừng uống say rồi mắng chửi cô, cho dù không uống rượu, cũng mắng chửi.

"Sau đó cô ấy trở về phòng trọ của mình."

"Một mình?"

"Thật ra cũng không phải một mình." Hoàng Linh lẩm bẩm: "Có một đàn em tiện đường với cô ấy, cùng đi taxi với cô ấy."

Tay cầm tách cà phê của Lý Huyền bỗng dưng siết chặt: "Người đó, là ai?"

Hoàng Linh nhìn Lý Huyền, che miệng cười: "Nói ra cũng thật trùng hợp, cậu ấy chính là ngôi sao mới nổi tiếng hai năm nay Lâm Hi, hình như còn là… của chị Lý Huyền…"

Là người yêu của cô… Lâm Hi.

"Thật sự không ngờ, lúc ấy tôi nhìn thấy, đàn em Lâm Hi rất đẹp trai, nhưng tính tình quá thất thường, vừa tới trường đã có rất nhiều nữ sinh tỏ tình với cậu ấy, cậu ấy không thèm đế ý đến người ta dù chỉ một chút, hôm đó trong quán bar, sau khi mọi người giới thiệu lẫn nhau, ánh mắt cậu ta, luôn dán trên người Tiểu Sơ, chưa từng rời đi, chúng tôi cho rằng… Có lẽ vừa gặp đã yêu, mà đúng lúc tâm trạng Tiểu Sơ không tốt, chúng tôi nghĩ, nếu thực sự có ý này, dứt khoát tác hợp hai người với nhau, như vậy cũng có thể giúp Tiểu Sơ giảm bớt phiền muộn trong lòng, đêm khuya, để Lâm Hi đưa Tiểu Sơ về nhà, nhưng hình như cậu ấy cũng đã uống không ít, sau khi chúng tôi đưa họ lên xe taxi, ai về nhà người đó… Sau đó…" Ý cười trên mặt Hoàng Linh nhanh chóng tan đi, ánh mắt nổi lên cảm xúc thương tiếc: "Sau đó, lại xảy ra chuyện như vậy."

Lý Huyền mơ màng từ trong quán cà phê đi ra, bên ngoài tí tách tí tách mưa nhỏ, đầu óc trống rống, đôi mắt ánh nước mông lung, về đến nhà, cả người lạnh lẽo.

Trang cuối cùng trong nhật ký của Lý Sơ, là ngày 19 tháng 11, buổi tối trước một ngày, Lâm Hi đưa cô ta về nhà.

Nhưng Lý Huyền tuyệt đối không tin, chuyện này, sẽ có liên quan đến Lâm Hi, tuyệt đối không có khả năng.

Như vậy hiện tại… Rốt cuộc cô đang sợ hãi cái gì?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!