Sau khi Lý Huyền về nhà, không yên lòng, lại gọi điện thoại cho Lâm Hi, người nhận là trợ lý của anh Lý Vi Long.
"Chị Huyền, Hi Gia đang đóng phim, hiện tại không tiện nhận điện thoại."
"Ừ, anh ấy thế nào?"
"Khá tốt, trước đó đạo diễn còn tấm tắc khen anh ấy, nói anh ấy có thiên phú diễn xuất, lại chịu khổ mà học hỏi, bây giờ đối diễn với ảnh đế Dương, không thành vấn đề." Lý Vi Long nói rất vui vẻ, giống như cuối cùng cũng tìm được đối tượng để kể, có một bụng lời muốn nói: "Còn nữa còn nữa, em cứ tưởng Hi Gia tới bên này nhất định sẽ không thích ứng được mà cáu kỉnh, kết quả lại không hề, lúc em say xe, anh ấy còn đi mua thuốc cho em, thật sự rất cảm động!"
Nghe Lý Vi Long thao thao bất tuyệt nói lên cảm nhận của mình với Lâm Hi, khóe miệng Lý Huyền bất giác cong lên, xem ra anh thật sự rất ngoan!
"Vi Long." Lý Huyền cắt ngang lời thao thao bất tuyệt của cậu: "Hôm nay Lâm Hi có gì không bình thường không? Tôi đang hỏi về cảm xúc."
"Không có ạ?" Lý Vi Long gãi gãi đầu: "À, đúng rồi, buổi tối đóng phim, liên tục NG, trạng thái không tốt, đạo diễn nói anh ấy, không chịu được khen ngợi."
Đúng là như vậy……
Lý Vi Long lại liếc Lâm Hi một cái, anh vẫn đang quay ảnh đánh nhau, một mình anh đi sang một góc: "Với cả…"
"Có chuyện gì cậu cứ nói."
Lý Vi Long hơi rối rắm: "Nhưng mà Hi Gia không cho em nói."
"Cậu cũng đã mở miệng rồi."
Cuối cùng Lý Vi Long vẫn đè thấp giọng lẩm bẩm: "… Ừm, có vẻ Hi Gia bị sốt."
Đầu Lý Huyền đột nhiên trống rỗng, giọng điệu dồn dập: "Sốt mà vẫn đóng phim à?"
"Anh ấy uống thuốc hạ sốt rồi, nói không sao, còn không cho em nói với chị." Lý Vi Long lo lắng: "Nhưng em thấy tình trạng của anh ấy không tốt, em rất lo lắng."
Tim Lý Huyền bị bóp chặt, đang định hỏi vài câu, Lý Vi Long lại vội vàng cúp điện thoại: "Hi Gia gọi em, chị Huyền chị đừng bán đứng em đấy!"
Lý Huyền xốc chăn lên, từ trên giường ngồi dậy, chuyện này làm cô không tài nào ngủ được, cầm điện thoại đặt vé máy bay xuất phát gần nhất, 5 giờ sáng, bay đến Ngân Xuyên.
Gần như một đêm không ngủ, 8 giờ sáng, Lý Huyền đáp xuống sân bay.
Vừa ra khỏi sân bay cô đã bị gió lạnh thổi đến run rẩy, bên này nhiệt độ thấp hơn rất nhiều so với thủ đô, cô chỉ mặc một cái áo lông cừu, tất nhiên hoàn toàn không đủ chống lạnh.
Lý Vi Long tới sân bay, đón Lý Huyền, vừa lái xe vừa nói: "Đêm qua phải diễn giữa trời tuyết, quay đến 12 giờ đêm, trạng thái của Hi Gia không tốt, NG rất nhiều lần, may mà cuối cũng cũng qua."
"Anh ấy còn sốt không?"
"Anh ấy uống thuốc hạ sốt rồi, bây giờ đang ngủ trong khách sạn." Lý Vi Long giải thích: "Có thể mấy ngày nay đều quay giữa trời tuyết, trang phục quay phim lại mỏng manh, khiến anh ấy bị cảm lạnh."
Đi vào khách sạn, Lý Vi Long đến quầy lễ tân lấy thêm một tấm thẻ phòng đưa cho Lý Huyền: "Đây là thẻ phòng Hi Gia, chị khuyên nhủ anh ấy đi, tốt nhất nên đến bệnh viện khám, không thể giấu bệnh được."
Lâm Hi vô cùng kiên cường, có thể đưa anh đến bệnh viện, ngoại trừ Lý Huyền thì không còn ai khác.
"Tách" một tiếng, cửa phòng mở khóa, Lý Huyền ấn xuống then cửa, phòng tối om, rèm cửa che hết ánh sáng ngoài cửa sổ, vào phòng, không khí ấm áp phả vào mặt, dần dần thích ứng với bóng tối xung quanh, cô đặt túi lên tủ đựng hành lý, rón ra rón rén đi vào. Trên giường lớn giữa phòng, anh như một đứa trẻ, cuộn tròn nằm trên giường, giống như đó là tử cung ấm áp của người mẹ, anh ngủ rất yên bình.
Lý Huyền nhẹ nhàng lại gần, giường bị cô đè lõm xuống, kẽo kẹt một tiếng, cô duỗi tay sờ vào trán Lâm Hi, nhiệt độ nóng bỏng làm cô rụt về, kinh hãi không thôi, thật là nóng! Cô lại xốc chăn lên, đau lòng sờ tay anh, độ ấm của tay cũng rất cao. Tên nhóc này, không phải rất biết chăm sóc người khác sao, tại sao đến lượt mình lại qua loa như vậy?
Cô lay anh, dịu dàng gọi bên tai anh: "Lâm Hi, dậy nào, đi bệnh viện."
Lâm Hi mơ màng lẩm bẩm một tiếng, khẽ mở mắt ra, thấp thoáng nhìn thấy bóng dáng cô, hương vị quen thuộc quấn quanh hơi thở, anh vươn tay sờ mặt cô, cất giọng lười biếng mơ màng nói: "Mỗi tối đều là em, ông đây sắp bị em rút cạn rồi."
Lý Huyền bị anh đè gáy lại, bất ngờ ngã cả người vào trong lòng ngực anh, anh xoay người, đè cô ở dưới thân, nửa người trên nóng bỏng, giữ chặt cánh tay của cô, bắt đầu kéo áo cô loạn lên, nụ hôn nóng bỏng say đắm che trời lấp đất ập đến, cô không còn chỗ thoát.
"Lâm Hi." Lúc này cô hoàn toàn không có tâm trạng đáp lại sự nhiệt tình của anh: "Anh ốm rồi, đi bệnh viện nào." Cô gắng gượng đẩy anh ra, Lâm Hi ốm nhưng sức lực vẫn rất mạnh, một giây sau đã kéo được áo khoác của cô, áo lông cừu bị anh trực tiếp nhấc lên che kín mặt cô, anh vùi đầu vào trước ngực cô, ngay sau đó cơ thể Lý Huyền đột nhiên run lên, đầu lưỡi linh hoạt của anh khuấy đảo một bên đẫy đà, cô cảm thấy cơ thể mình nhanh chóng hưng phấn, mỗi một tế bào đều đang kêu gào, đều đang run rẩy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!