Cô dẫn Lâm Hi đi vào phim trường, gặp gỡ vài người quen, Lý Huyền giới thiệu từng người cho Lâm Hi: "Đây là biên kịch của 《 Nịnh thần 》, Hà Thước, đây là phó đạo diễn, Hứa An…"
Cả đường đi, giới thiệu rất nhiều người, đáng tiếc Lâm Hi là tên mù mặt, không nhớ nổi bất cứ ai.
Tổng đạo diễn Ngải Gia, cũng coi như là đạo diễn rất nổi tiếng trong nghề, đạo diễn không ít bộ phim danh tiếng, nhận được vô số giải thưởng lớn quốc tế, nhưng không theo dòng thị trường, ông chú trọng vào chất lượng phim, rất nhiều hình ảnh có ý nghĩa sâu xa, người xem phải tinh tế cảm nhận mới hiểu được, ở thị trường phim trong nước, đa số mọi người đều thích những bộ phim được đầu tư lớn và quảng cáo rầm rộ, nên cũng không đắt khách.
Mà bộ phim 《 Nịnh thần 》này, nếu mời Ngải Gia đến chỉ đạo quay phim, dĩ nhiên sẽ chú trọng đầu tư vào chất lượng phim.
Phân cảnh thử vai, được coi là tình tiết linh hồn của cả bộ phim, nói về Bạch Thương mười bảy tuổi cùng bạn tốt Tần Diệu đi du ngoạn đến sa mạc phía Bắc, tránh thoát được một kiếp nạn, sau khi y trở về, biết được toàn bộ phủ đệ Bạch gia đã bị tịch thu tài sản rồi xử trảm, giữa trời mưa to, y trải qua nỗi đau thương và căm phẫn cực độ, cuối cùng lột xác, hoàn toàn trở thành phản diện, từ nay về sau, đối với nam chính Tần Diệu như nước với lửa.
Toàn bộ tình tiết này phải dựa vào diễn viên dùng tâm để thể hiện ra, đúng là vô cùng thử thách kỹ thuật diễn.
Trước đây khi Lâm Hi quay MV, Lý Huyền phát hiện ra anh có thiên phú diễn xuất, nhưng dù sao quay MV không giống với đóng phim, không khỏi đổ mồ hôi thay anh.
Nhà tạo mẫu hóa trang cho Lâm Hi, hóa trang anh thành bộ dáng Bạch Thương mười bảy tuổi, từ phòng hóa trang đi ra, Lý Huyền nhìn anh, cả người đều ngẩn ngơ, lúc này Lâm Hi mặc một bộ trường bào tay rộng màu đen, khuôn mặt phấn điêu ngọc mài (1) tựa như thần tiên, ánh đèn trên đỉnh đầu phác họa khuôn mặt góc cạnh của anh, quả thật đẹp đến mức cô phải nín thở!
Không chỉ Lý Huyền, sau khi nhân viên công tác ở đây chú ý tới Lâm Hi, đều không khỏi ngây ngẩn cả người! Đồng thời trong lòng dâng lên một cảm giác, người này, không phải là tiểu công tử Bạch Thương từ trong kịch bản đi ra sao?
Bạch Thương trong sách, thời trẻ có tính cách yếu đuối, thiên về dịu dàng của phái nữ, như một viên ngọc đẹp, không có tì vết, mười lăm tuổi trưởng thành, người từng gặp công tử Bạch Thương, không khỏi giật nảy mình, khí chất như vậy, lại vừa khéo đối lập với Tần Diệu anh tuấn uy vũ.
Giờ phút này nhìn thấy Lâm Hi thử vai, Lý Huyền mới thật sự muốn cảm thán, đừng nhìn ngày thường anh mang bộ dáng côn đồ, mở miệng một tiếng đệch mợ, thật ra bản chất anh vẫn là một người trẻ tuổi đẹp trai đến mức… Làm người ta hận không thể nhào lên ăn sạch sẽ!
Thật tươi ngon.
Bây giờ, Bùi Tử Hạ cũng đã hóa trang xong đi ra, lúc này nhìn Bùi Tử Hạ, vị tiểu công tử cổ trang này, mọi người đều cảm thấy mất đi vẻ đẹp và ánh sáng vốn có.
Đúng là, có đẹp hay không, đẹp tới mức độ nào, đều có thể so sánh.
Bên Bùi Tử Hạ dường như đã xảy ra chút mâu thuẫn với phó đạo diễn, chỉ thấy anh ta ngồi dựa trên ghế, cầm quạt xếp chỉ vào một phó đạo diễn: "Chờ cái gì mà chờ, thời gian của tôi rất quý giá."
"Bởi vì có một nghệ sĩ cũng đến thử vai đã hóa trang xong ra trước, lập tức phải bắt đầu rồi, cho nên… Mong anh tạm thời đừng nóng nảy, không phải chờ quá lâu đâu." Một nữ phó đạo diễn trấn an Bùi Tử Hạ.
"Có phải mấy người còn chưa hiểu rõ tình hình đúng không?" Bùi Tử Hạ liếc Lâm Hi đang làm công tác chuẩn bị một cái, châm biếm: "Tôi đồng ý tới diễn 《 Nịnh thần 》 là may mắn của mấy người, kết quả tới mấy người lại nói tôi phải thử vai, được thôi, thử thì thử, không ngờ còn mang một tên ca sĩ mới đến đây so với tôi, nếu có ý định bắt chẹt tôi, muốn giảm thù lao đóng phim, vậy thì hợp tác giữa chúng ta không thể tiến hành."
Thật là ngông cuồng!
Đúng lúc này, một phó đạo diễn khác vội vàng đi tới, muốn thương lượng với Lâm Hi, nếu không để Bùi Tử Hạ thử vai trước.
"Đạo diễn Trương, nếu chúng tôi tới trước, không thể để ai đó cáu kỉnh chơi đùa, cho anh ta thử vai trước chứ? Thời gian của ai mà không quý giá? Cho dù là người mới, cũng là nghệ sĩ mới mà truyền thông Thịnh Ngu chúng tôi dốc hết sức đầu tư, các anh cho rằng chúng tôi là quả hồng mềm muốn bóp thì bóp à?"
Tuy Lý Huyền không hoạt động trong giới phim ảnh, nhưng lại là nhân vật vô cùng quan trọng trong giới âm nhạc Hoa Ngữ, ở đây không có mấy ai không biết đến cô, hơn nữa sau lưng cô là truyền thông Thịnh Ngu, cũng là công ty đứng đầu tuyệt đối không thể chọc vào trong nghề.
"Đúng vậy." Lúc này Ngải Gia nói chuyện: "Không có quy củ sao thành được phép tắc, trong đoàn phim của tôi, không có người mới hay người nổi tiếng, mọi người đều phải đối xử bình đẳng, ai không vui, vậy thì cút đi."
Ngải Gia là đạo diễn, cũng là nghệ thuật gia, tính tình của ông rất kỳ quặc, cũng rất kiêu ngạo, yêu ghét rõ ràng.
Đúng lúc này, người vốn trước sau như một là Lâm Hi đột nhiên mở miệng: "Để anh ta thử trước đi, tôi đọc lại."
Lý Huyền kinh ngạc nhìn về phía anh, làm người ta giật mình, tên nhóc này, thế mà lại chịu lùi bước? Có thể chiếm được tiện nghi trên tay Lâm Hi, chuyện này còn nhỏ hơn cả tỷ lệ trúng vé số!
Lâm Hi xoay người ngồi trở lại ghế, tiếp tục đọc tiểu thuyết. Khi Bùi Tử Hạ đi ngang qua người Lâm Hi, khinh thường hừ lạnh một tiếng: "Bây giờ ai cũng dám chạy tới đóng phim, giới nghệ sĩ sớm hay muộn cũng hỏng."
Lâm Hi mắt điếc tai ngơ trước lời châm chọc của anh ta, ngay cả đầu cũng không ngẩng lên một chút.
Không khoa học, vô cùng không khoa học… Lý Huyền âm thầm quan sát Lâm Hi, tên nhóc này không thật sự bị mất bình tĩnh đấy chứ? Bùi Tử Hạ bắt đầu tiến vào tâm trạng của nhân vật, Lâm Hi buông kịch bản quan sát anh ta, biểu cảm rất nghiêm túc. Trong lòng Lý Huyền tự dưng bồn chồn…
Trong kịch bản, phân khúc này không nói cho bọn họ biết nên diễn như thế nào, đạo diễn cố tình thử kỹ thuật diễn của hai người, thế nên chỉ cho bọn họ khung cảnh, để bọn họ tự do phát huy những gì mình hiểu.
Từ khi Bùi Tử Hạ debut tới nay luôn đóng phim cổ trang, cho nên vừa tiến vào trạng thái đã lập tức phát huy, dễ dàng trở thành Bạch Thương, biết được chân tướng mọi chuyện, y chạy đến trước cổng lớn của phủ đệ, nhìn giấy niêm phong dán trên cửa, tịch mịch tiêu điều, cha mẹ vì tội danh mưu nghịch mà chết bất đắc kỳ tử, ngay cả thi thể cũng không còn, thậm chí cũng không được lập linh vị, Bùi Tử Hạ dang hai tay, ngửa mặt lên trời thét dài, mắt như muốn nứt ra, nước mắt từ trong hốc mắt không ngừng chảy xuống: "Tại sao!" Y gào to về phía không trung: "Tại sao lại đối xử với ta như vậy!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!