Hai chú chó kêu "Ẳng" một tiếng, Tây Bảo chạy tới trước, cắn góc áo Lâm Hi kéo ra sau, Mao Mao trực tiếp chắn trước người Lý Huyền, kêu một tiếng trầm thấp đe dọa Lâm Hi, không cho anh chạm vào Lý Huyền.
Hai chú chó đều khá to lớn, một cắn một chắn anh như vậy, Lâm Hi thật sự bị chúng kiềm chế.
Anh mắng một tiếng: "Hôm nay đều muốn làm phản có phải không!"
Dứt lời anh giả bộ đá Tây Bảo một cái, nhưng chú ý đến lực, không thật sự đá đến nó, chỉ dọa dẫm thôi.
Nhưng bên Lý Huyền lại thật sự nổi giận.
"Anh dám động vào con trai em!" Lý Huyền đứng dậy đẩy Lâm Hi: "Em liều mạng với anh!"
Lâm Hi để mặc cô khoa chân múa tay trút giận trên người mình, trực tiếp chặn ngang, kẹp cô dưới nách, khiêng vào phòng, hai chú chó xông tới lại bị Lâm Hi nhốt ngoài cửa, tiếng chó sủa inh ỏi không ngừng, ồn ào đến mức khiến anh tâm phiền ý loạn, ầm ĩ cái gì! Khiến anh thật sự muốn làm cái gì đó với cô!
"Câm miệng hết cho bố! Nếu không tối nay ông đây làm món thịt chó hầm!"
"Anh dám!" Lý Huyền trừng anh.
Lâm Hi hừ lạnh một tiếng, nhìn tay của mình, vừa rồi lôi kéo, móng tay cô cào vào mu bàn tay anh, vẽ ra một vết máu.
Ánh mắt Lý Huyền dời xuống, cũng chú ý tới vết thương này.
Lập tức nguôi giận, lại thoáng đau lòng.
Hừ! Đáng đời!
Lâm Hi đặt mu bàn tay bên môi, vươn đầu lưỡi, liếm liếm.
???
"Buồn nôn không?" Cô vừa nói vừa đứng dậy, định đi lấy hòm thuốc cho anh, lại bị Lâm Hi kéo lấy, ném xuống giường.
"Em người phụ nữ này, đánh không được mắng không được, mới hung dữ vài câu đã khóc, anh phải làm sao hử?" Anh đi tới cởi áo khoác ra ném sang bên cạnh, để lộ áo trong màu đen, cúi người đè xuống, tay nắm cằm cô, dùng sức nhéo, miệng cô theo đó mà mở ra: "Nhìn bộ dáng của em, chỉ có thể làm mới phục." Anh vừa dứt lời, hé miệng nghiền xuống, gắng sức trằn trọc, liếm láp hết lần này đến lần khác.
Lý Huyền nghiêng đầu sang bên cạnh, đôi mắt cô vẫn ửng đỏ, mặt hướng sang nơi khác, tránh miệng anh.
"Anh còn lấy nước giội em." Giọng cô nhẹ dần, tủi thân trừng anh: "Chê em bẩn."
Lâm Hi chỉ chú tâm vùi đầu vào chuyện hôn môi, môi cô đã bị anh dùng sức mút đến sưng đỏ, anh quay mặt cô, buộc cô nhìn thẳng vào hai mắt của mình, hai người hai mặt nhìn nhau, hô hấp đan xen, nóng hôi hổi.
"Đổ nước lạnh vào em, là vì muốn em bình tĩnh lại một chút." Ánh mắt anh chuyển từ sắc bén đến dịu dàng, dùng chưa đến một giây: "Tại sao em lại nghĩ như vậy?"
Là như thế này? Cô không quan tâm, cô vẫn muốn khóc!
Lâm Hi hôn lên mặt cô, chóp mũi cô, gò má cô, đôi mắt cô, ngay cả nước mắt, cả lớp trang điểm, cả trái tim cô cũng được xoa dịu.
"Em bao lớn rồi? Còn ở đây giả bộ thiếu nữ với anh hử." Giọng anh mang theo mê hoặc trí mạng, môi dịch xuống cổ cô, xương quai xanh, gặm cắn, mút vào, để lại dấu tích của anh, trước ngực bị đè ép nặng nề, hơi thở phập phồng kịch liệt, anh xé rách áo sơ mi của cô, đôi môi nóng rực chuyển sang nơi mềm mại của cô, mặt vùi vào khe hở cup C.
"Cơ thể của em, ngoại trừ anh, không ai có thể chạm vào, một ngón tay cũng không thể, ai chạm vào, anh giết chết người đó, em hiểu không?" Khi anh nói chuyện, miệng còn cắn một cái vào nơi nhạy cảm của cô.
Hai người đều tức giận, ầm ĩ suốt một buổi, sức cùng lực kiệt.
"Hôm nay, em làm anh tức điên." Lâm Hi bóp mạnh mông Lý Huyền một cái, giọng điệu bực mình: "Phổi gần như nổ tung."
Không chờ anh nói xong Lý Huyền đã cắt ngang lời anh: "Em không định làm gì đó với ông ta, chỉ mời ông ta ăn một bữa cơm, đưa quà, nói chuyện ost với ông ta, thăm dò chút thôi."
"Ăn cơm, hay là ăn đậu hủ?" Lâm Hi vòng tay ôm eo cô, lại bóp mạnh một cái: "Biết rõ là gậy ông đập lưng ông, còn muốn đến trước mặt lão ta, em có bị ngốc không đấy?"
Lý Huyền bị đau đẩy anh một cái: "Em có chừng mực mà."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!