Lý Huyền không hát chúc mừng sinh nhật được, nhưng cô lại muốn nghe, Lâm Hi bất đắc dĩ, chỉ có thể tự hát cho chính mình, hành khách trên xe nhận được đồ ăn của anh, cũng rất biết ơn anh, vì thế cùng hát với anh, khoang xe vốn lạnh lẽo nhưng vì Lâm Hi đến, mà lập tức thân thiện hơn rất nhiều.
Liên tục có người chúc anh sinh nhật vui vẻ, vẻ mặt Lâm Hi không được tự nhiên, không biết làm gì, tay chân cũng không biết nên để ở đâu, ngồi thẳng tắp trên vị trí, lạnh nhạt đón nhận lời chúc của người khác, anh chưa từng được nhiều người chúc sinh nhật như vậy, từ rất sớm đã thành thói quen một mình một thế giới, che chắn bản thân kín mít không còn một khe hở, để lại cho người khác, chỉ có gai nhọn sắc bén không thể tiếp cận.
Chưa bao giờ nghĩ tới, vô tình giúp đỡ người khác, lại có thể nhận được báo đáp, lại ấm áp như thế.
Có lẽ làm người tốt, cũng không khó như vậy.
Lâm Hi để Lý Huyền ngồi trên đùi mình, nhìn đồng hồ, kim giây tích tắc. Còn một phút cuối cùng, anh ghé sát vào mặt cô, ánh mắt dịu dàng: "Người khác nói rồi, em thì sao?"
Không ngờ anh lại trịnh trọng như vậy, Lý Huyền cúi đầu cười khẽ: "Lâm Hi, sinh nhật vui…"
Chữ "Vẻ" còn chưa nói ra khỏi miệng, đầu ngón tay anh đã giữ chặt lấy cằm cô, cúi đầu, lấp kín miệng cô.
———-
Tết âm lịch đến, một đơn khúc tên là 《 Tuyết đầu mùa 》 đã đánh bại tất cả các đĩa đơn âm nhạc, vươn lên đứng đầu bảng, làm nổi lên một cơn sóng gió. Click mở giao diện nghe nhạc, trên đó ghi rõ sáng tác Lý Huyền, thể hiện Lâm Hi.
"Trời ạ, các bạn đã nghe thử bài 《 Tuyết đầu mùa 》 này chưa? Quả thật hay đến bay bổng!"
"Chưa, tôi bỏ qua liên kết đó."
"A a a a a a! Tôi đã trở về! Giai điệu vừa vang lên, lỗ tai tôi đã muốn rụng trứng rồi, Lâm Hi vừa mở miệng tôi mẹ nó đã tan chảy rồi!"
"Bài hát tốt nhất! Không gì sánh nổi."
"Rõ ràng nghe tràn ngập cảm xúc hạnh phúc, nhưng vì sao tôi lại khóc?"
"Bởi vì này bài hát có linh hồn mà!"
"Tôi kể cho các bạn một chuyện mà có lẽ các bạn sẽ không tin, đêm qua tôi nghe xong bài hát này, chợt nhớ tới mối tình đầu của tôi, chúng tôi đã chia tay rất nhiều năm, tôi khóc như chó, kết quả sáng nay, anh ấy chợt xuất hiện dưới nhà tôi! Anh ấy nói nhiều năm như vậy, anh ấy đột nhiên nhận ra cuộc đời anh ấy không thể không có tôi tham dự, anh ấy nói anh ấy nghe xong 《 Tuyết đầu mùa 》 liền nghĩ đến quá khứ của chúng tôi, đi hơn nửa Trung Quốc, tới tìm tôi, hiện tại chúng tôi đã ở bên nhau rồi."
"Lầu trên thật ngọt!"
"Chúc phúc."
"Mẹ nó, Lâm Hi pa pa có thể đổi nghề làm Nguyệt Lão, dắt một mối tơ hồng đẹp."
"Đây là sức mạnh của âm nhạc, thật cảm động…"
Nói đến đơn khúc 《 Tuyết đầu mùa 》 này, đến nay Lâm Hi vẫn còn dư vị.
Tối hôm đó là một tối không trăng gió lạnh tuyết rơi dày, Lý Huyền vẫn ngồi trước piano sáng tác đơn khúc mới, Lâm Hi thúc giục cô nhiều lần nhưng đều bị lơ đi, dưới cơn thịnh nộ anh đi vào tắt đèn, bóng tối từ bốn phương tám hướng ập đến, Lý Huyền còn chưa kịp lấy lại tinh thần, anh đã cởi sạch quần áo từ bao giờ, ném sang một bên, để lộ cánh tay và cơ bụng rắn chắc, Lý Huyền muốn chạy, trực tiếp bị anh đè lên bàn làm việc lộn xộn, phía trên còn có mấy tờ bản thảo hỏng mà cô vứt đi.
"Lâm Hi, bây giờ không được!" Lý Huyền kêu lên đầy sợ hãi, đẩy anh, bàn tay mạnh mẽ của anh trực tiếp luồn xuống dưới vạt áo cô, xoa ngực cô, dùng sức xoa nắn một lát, cơ thể Lý Huyền nháy mắt mềm thành một vũng nước, gục lên bờ vai anh, trong miệng vẫn kêu: "Không được mà!" Tuy nói vậy, nhưng cánh tay cô lại cuốn lấy anh càng chặt hơn.
[ Tắt đèn ]
Trong phòng tắm, Lâm Hi xả nước vào bồn tắm, lau sạch cơ thể cho Lý Huyền, mặt Lý Huyền rất hồng, không dám nhìn anh, vừa rồi thật sự phóng túng quá mức, bây giờ nghĩ lại đúng là dâm đãng không chịu được, tại sao cô lại có thể nói ra những lời đó, tại sao lại vội vàng đến mức ngay cả TT cùng bỏ qua, thật là xấu hổ chết đi được!
Sợi tóc Lâm Hi hơi ướt át, không biết là mồ hôi hay nước, thấy cô không nói một lời, cười khẽ một tiếng, vỗ nước vào bờ mông mượt mà của cô: "Em vừa rồi… Thật mẹ nó tuyệt."
Mặt Lý Huyền càng đỏ hơn.
Lâm Hi thả cô vào bồn tắm, chính mình cũng ngồi vào, vừa nhẹ nhàng kỳ lưng cho cô, vừa lẩm bẩm: "Đồ lẳng lơ."
Đáng ghét!
Lý Huyền đang định đứng dậy, lại bị Lâm Hi kéo lại, tay từ phía sau vòng ra trước, đặt lên xương quai xanh của cô, anh không nói chuyện nữa, cứ vậy mà lẳng lặng ôm cô.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!