Chương 4: Cuồng tự kỷ

"Huyền Huyền, anh sắp kết hôn ròi, mùng tám tháng sau, hy vọng em có thể tới tham dự hôn lễ của anh.

----- Thiệu Văn Tuyên"

Khi Lý Huyền nhận được tin nhắn này, cô đang ngồi trước piano biên soạn, tay đánh xuống phím đàn, trong miệng ngâm nga giai điệu, thỉnh thoảng ghi lại một đoạn giai điệu vừa mới lướt qua trong đầu.

Ánh mắt cô bâng quơ liếc qua màn hình điện thoại, không thèm để ý tới.

Nửa giờ sau, Thiệu Văn Tuyên gọi điện thoại cho cô, tiếng chuông cắt ngang suy nghĩ của Lý Huyền, cô bực bội nhận điện thoại: "Tôi đang viết nhạc, lát nữa nói nhé."

"Huyền Học chờ một chút." Thiệu Văn Tuyên vội vàng gọi cô lại.

"Có việc gì không?"

"Có phải em... Rất đau khổ hay không?"

"......" Lý Huyền có chút sa mạc lời.

"Huyền Huyền, không phải giả vờ, anh biết em còn yêu anh mà."

"......"

"Em vừa rồi... Đã khóc à?"

Lý Huyền muốn ói.

"Thiệu Văn Tuyên, chúng ta đã chia tay." Lý Huyền không thể không nhấn mạnh lần thứ hai.

"Anh biết, nhưng... Chúng ta chia tay cũng là bất đắc dĩ mà! Nếu em đồng ý cuối năm nay kết hôn với anh, bây giờ em đã là vị hôn thê của anh rồi, Huyền Huyền, vì sao em không chịu thừa nhận, em không quên được anh, anh nhắn tin cho em, lâu như vậy cũng không chịu trả lời, chỉ cần tưởng tượng đến bộ dáng đau thương của em, tim anh cũng rất đau."

Đệch!

Lý Huyền xoa xoa trán, không thể không nhấn mạnh lần nữa: "Vừa rồi tôi thật sự đang viết nhạc."

"Vậy đó nhất định là một bản tình ca đau thương."

Có thể nói chuyện tử tế hay không, mẹ nó!

Lý Huyền không nói thêm một lời, dứt khoát cúp điện thoại.

Rõ ràng đang có trạng thái rất tốt, cuối cùng lại bị tên đàn ông này quấy rầy đến khó chịu.

Không lâu sau, Thiệu Văn Tuyên gửi tin nhắn: "Huyền Huyền, gặp mặt đi, chúng ta cùng nói rõ mọi chuyện."

Thiệu Văn Tuyên là người đại diện đứng đầu giới Hoa Ngữ, mấy năm nay, ai qua tay anh ta cũng sẽ thành minh tinh nổi tiếng, tiếng tăm trong ngành của anh ra rất tốt, nghiêm túc mà nói, thật ra Lý Huyền cũng coi như nghệ sĩ do anh ta đại diện, nhưng khi đó Thiệu Văn Tuyên chỉ mới tiếp xúc với nghề đại diện, anh ta mở đường cho Lý Huyền, nhưng đồng thời, Lý Huyền cũng tạo nên danh tiếng cho anh ta.

Năm ngoái anh ta bắt đầu chủ động theo đuổi Lý Huyền, Lý Huyền nhớ đến giao tình trước đây của hai người, nhìn anh ta cũng không ngứa mắt, cuối cùng đồng ý thử xem, nhưng khi hai người ở bên nhau, nhạt nhẽo như nước, hoàn toàn không có cảm giác yêu đương nồng nhiệt, không giống như Diệp Hinh Điềm, yêu đến chết đi sống lại.

Lý Huyền cảm thấy nguyên nhân là do mình, cô làm việc không thiết sống chết, nếu linh cảm đến thậm chí có thể vùi đầu soạn nhạc trong phòng cả ngày, âm nhạc chiếm một phần rất quan trọng trong cuộc đời cô, muốn cô dành ra chút thời gian cùng Thiệu Văn Tuyên nói chuyện yêu đương, Lý Huyền cảm thấy đây là một việc vô cùng xa xỉ.

Mà quan trọng hơn, tâm lý của cô luôn bài xích tiếp xúc với người khác, bất kể là đồng tính hay khác phái.

Trong một mối quan hệ thân mật, không thể không tiếp xúc cơ thể, vì Lý Huyền kháng cự, tình yêu nảy sinh đều bị bóp chết từ trong trứng nước. Ở bên Thiệu Văn Tuyên, hai người gần như trong trạng thái mất tự nhiên.

Sau đó Thiệu Văn Tuyên đưa ra yêu cầu, yêu đương hơn nửa năm sẽ bàn chuyện cưới hỏi, hy vọng sau khi kết hôn, Lý Huyền sẽ từ bỏ công việc, lấy gia đình làm trọng, hơn nữa trong vòng một hai năm phải sinh con, sau đó sinh đứa thứ hai...

Lý Huyền vừa nghe được những lời này liền choáng váng, cô căn bản không suy nghĩ đến chuyện kết hôn, chứ đừng nói tới việc sinh con, lại còn là hai đứa...

Đương nhiên hai người cãi nhau một trận, Thiệu Văn Tuyên chủ động đề nghị chia tay, Lý Huyền tất nhiên không hề do dự đồng ý, chủ yếu là do cảm thấy mình làm chậm trễ người ta.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!