Tiếng sấm to hạt mưa nhỏ?
Lý Huyền nhìn người nào đó đứng trong phòng vệ sinh xấu hổ dọn dẹp tàn cuộc, trong đầu tự dưng nhảy ra sáu chữ này.
Lâm Hi tắm xong, thay một bộ đồ ngủ sạch sẽ bằng bông đi tới, Lý Huyền buông điện thoại, Lâm Hi vươn người tới, đè cô dưới thân, sau đó là một nụ hôn dài triền miên, tình cảm ngọt ngào của anh, tựa như dòng nước nhỏ, từng chút từng chút chảy vào nội tâm đã khô cạn từ lâu của cô.
Lý Huyền vừa đáp lại nụ hôn nóng bỏng của anh, vừa giơ tay lên trên đầu giường sờ tới sờ lui, sờ đến điện thoại, định tắt màn hình điện thoại đi, Lâm Hi chú ý tới động tác nhỏ của cô, thuận tay lấy điện thoại đi: "Em đang xem gì đấy?"
"Ối!" Lý Huyền không kịp đề phòng, Lâm Hi đã lấy điện thoại đi.
"Đừng xem!" Lý Huyền lập tức đứng dậy định giật lấy, Lâm Hi đã click mở màn hình, cô đang mở giao diện trình duyệt Baidu, nội dung tìm kiếm là: Thời gian OOXX, bao lâu thì bình thường?
Sắc mặt của anh lập tức tối sầm, Lý Huyền không dám ngẩng đầu nhìn…
Ôi chao, thật là… Xấu hổ!
"Xem ra em thật sự chưa thỏa mãn." Lâm Hi trực tiếp lật ngược cơ thể Lý Huyền, để cô đưa lưng về phía anh, xốc váy ngủ lên: "Lần này anh để em nhìn xem, bao lâu thì tính là bình thường."
A!
Lại đến!
———-
Hai người ầm ĩ suốt một đêm.
Lần thứ hai, Lâm Hi lăn lộn cô hơn một giờ, hai người mệt mỏi ngủ thiếp đi, kết quả khi trời vừa tờ mờ sáng, cô còn đang say giấc nồng, anh lại tiến vào, từng đợt khoái cảm kích thích thần kinh đánh thức cô dậy.
Người đàn ông này, quả thật là cầm thú, không… Là dã thú…
Lý Huyền cấm dục hai mươi sáu năm.
Đêm nay, tứ tình bùng cháy, đốt thành tro bụi.
Hai người ngủ một giấc tới giữa trưa, Lý Huyền ôm vòng eo cứng rắn của Lâm Hi, ngẩng đầu nhìn anh, tóc xõa tán loạn, trên cằm thấp thoáng râu, khuôn mặt góc cạnh, đường nét sắc sảo, lông mi vừa dày vừa dài, thật là đẹp.
Hai mươi sáu năm cuộc đời cô, trước nay chưa từng có một giây phút nào, trọn vẹn như vậy.
Cô nhớ tới một câu châm ngôn: Người, nhất định phải yêu!
Lâm Hi tỉnh lại trong nụ hôn của cô.
Vừa mở mắt đã nhìn thấy Lý Huyền đang nâng cằm anh, trúc trắc lại nỗ lực hôn miệng anh, hôn môi trên, rồi nghiền môi dưới, dùng hàm răng chạm vào, mút vào, sau đó cắn xé.
Anh hé môi răng, để cô tiến vào, trêu chọc đầu lưỡi cô.
"Em xem, chúng mình đã lãng phí bao nhiêu thời gian." Lâm Hi hít thở không thông.
"Vâng." Lý Huyền đồng ý với lời anh, cuộc đời của hai người, đã sớm hòa vào làm một.
"Lâm Hi, em lớn tuổi hơn anh." Lý Huyền gục vào trong khuỷu tay, tay đặt trên ngực anh, lẩm bẩm nói.
Lâm Hi hôn trán cô: "Là vinh hạnh của anh."
Mao Mao và Tây Bảo sớm đã đói bụng, đứng bên ngoài cào cửa, Lý Huyền đứng dậy mở cửa, hai chú chó lập tức xông vào trong phòng, mũi chó không nhịn được đánh hơi thứ gì đó, trong phòng, tràn ngập hơi thở mờ ám, mặt Lý Huyền thoáng đỏ hồng.
"Mấy đứa thật hạ lưu." Lâm Hi gối lên cánh tay trần trụi, châm một điếu thuốc, Lý Huyền giả vờ như không nghe thấy lời anh nói, đi ra ngoài đổ thức ăn của chó cho Mao Mao và Tây Bảo.
"Ăn cơm." Cô đứng bên ngoài gọi một tiếng, hai chú chó một sau một trước từ trên cầu thang chạy xuống, thè đầu lưỡi, hưng phấn nhìn thức ăn trong tay Lý Huyền.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!