Chương 33: (Vô Đề)

Lâm Hi khiêng cái cuốc, kéo ống quần, cùng chú Vương đi trên ruộng, trên đùi anh dính đầy bùn, trông vô cùng nhếch nhác, điều này làm cho chú Vương rất áy náy.

"Tiểu Hi, đưa cái cuốc cho chú đi."

"Không sao, cũng không nặng."

Chưa về đến thôn, Lâm Hi đã nhìn thấy Mao Mao và Tây Bảo từ xa, sủa gâu gâu từ bờ ruộng thượng chạy tới, Lâm Hi chào đón, ngồi xổm xuống vuốt ve chúng, ngẩng đầu lại không nhìn thấy Lý Huyền, tò mò hỏi một tiếng: "Tại sao mẹ lại thả các con ra?"

Hai chú chó có vẻ rất nôn nóng, Mao Mao cắn ống quần Lâm Hi, muốn kéo anh về, Tây Bảo trực tiếp lăn lộn bên bờ ruộng trước mặt, lăn đến khi mình dính đầy bùn, sủa to gâu gâu với anh.

Đúng lúc này Trịnh Dĩnh từ trên sườn núi vội vàng chạy xuống, hô to một tiếng với anh: "Lâm Hi! Lý Huyền bị lạc đường trên núi rồi!"

Cái cuốc trên tay Lâm Hi rơi xuống đất, bất chấp tất cả, chạy như điên về phía thôn Cao Tỉnh! Hai chú chó một trước một sau đi theo bên người anh.

Trở về thôn Cao Tỉnh, đúng lúc chạm mặt trưởng thôn dẫn theo vài người dân trong thôn đến, nhìn thấy đạo diễn Chu Dịch, Lâm Hi túm cổ áo đạo diễn, suýt chút nữa trực tiếp nhấc bổng cả người đạo diễn lên: "Lý Huyền ở đâu?" Giọng anh trầm thấp đến đáng sợ, trong ánh mắt tràn ngập tơ máu, đỏ rực, rất đáng sợ.

"Lâm Hi, anh bình tĩnh một chút." Nhiếp ảnh gia Tiểu Trình bên cạnh vội vàng lại đây khuyên giải: "Cô ấy vẫn ở trên núi, đã phái người đi tìm, chắc là sẽ không xảy ra chuyện gì đâu."

Sắc mặt Lâm Hi rất tệ, gân xanh trên huyệt Thái Dương nổi lên: "Sẽ không xảy ra chuyện gì?" Giọng anh trầm thấp đến đáng sợ: "Lạc đường trên núi lớn như vậy, cậu dám nói với tôi là sẽ không xảy ra chuyện gì?"

Tìm người đi lạc trên một ngọn núi lớn như vậy, không khác gì tìm kim dưới đáy biển, trong núi nguy hiểm tứ phía, có bẫy của thợ săn, thú dữ rắn độc nhiều không thể đếm hết, mỗi năm đều có người bị lạc đường trên núi lớn, ngay cả thi thể cũng không thấy, tại sao sẽ không xảy ra chuyện gì chứ?

Anh ném Chu Dịch xuống, xoay người đi ra khỏi thôn, đi về phía trong núi, hai chú chó cũng sủa gâu gâu đuổi theo anh.

"Lâm Hi, cậu quay lại đây!" Chu Dịch ở phía sau tức hộc máu hét to một tiếng: "Nếu cậu cũng lạc mất thì phải làm sao!"

Lâm Hi không quay đầu, trợ lý Lý Vi Long vội vàng đuổi theo Lâm Hi, trưởng thôn cũng vội vàng dẫn nhóm thôn dân đến, đi theo anh lên núi, tiếp tục tìm người.

"Lý Huyền!" Cả buổi chiều, âm thanh của anh quanh quẩn khắp núi đồi Bạch Vân, chưa từng có cảm giác như thế, giống như mất đi người con gái này, là mất đi toàn bộ thế giới.

Hai chú chó không biết mệt mỏi vừa chạy vừa tru lên, nghe nghe bên này ngửi ngửi bên kia, nhưng mùi trong núi thật sự quá mức phức tạp, rất nhanh Mao Mao đã không thể lần ra manh mối, bất lực quay đầu lại nhìn Lâm Hi, trên phương diện tìm người, Mao Mao thật sự kém hơn Tây Bảo, là một chú chó lông vàng, trên phương diện tìm người này nó có được ưu thế, hơn nữa nó do Lý Huyền một tay nuôi lớn, cũng quen thuộc mùi hương của cô hơn, cho nên Lâm Hi luôn đi theo Tây Bảo tìm người.

Rất nhanh, Tây Bảo dừng lại trong một khu rừng, ngửi mặt đất thật lâu, bới bới cành khô lá rụng trước chân, sau đó đột nhiên sủa gâu gâu nhặng lên. Lâm Hi chạy tới, thấy Tây Bảo bới được một sợi dây chuyền từ bên trong đống lá rụng!

Là chiếc vòng cổ Tiffany mà anh tặng cho cô.

Tại sao lại rơi ở đây?

Lâm Hi cầm chiếc vòng cổ, tay không kìm được mà run lên…

Đã xảy ra chuyện gì? Vì sao dây chuyền lại rơi ở đây!

"Lý Huyền!" Lâm Hi đứng dậy, tìm kiếm khắp nơi trong rừng, muốn tìm thêm nhiều manh mối mà cô để lại.

Nhưng mà, không thu hoạch được gì…

Nơi đứt gãy trên sợi dây chuyền kia thật sự thô bạo, giống như bị người giật mạnh ra, rất có khả năng là Lý Huyền tự mình giật đứt.

Nhất định đã xảy ra chuyện!

———-

Hai giờ trước.

Trong rừng, Lý Huyền nghe người phụ nữ kia kể lại chuyện mình vừa trải qua.

Cô ấy tên là Bạch Linh Linh, năm mười chín tuổi từ nông thôn lên thành thị làm việc kiếm tiền đóng học phí cho em trai, kết quả bị tên gọi là "Giám đốc" lấy ba vạn năm ngàn khối bán đến thôn Thượng Lương, bán cho một hộ họ Trần.

Thôn Thượng Lương và thôn Cao Tỉnh cách nhau một ngọn Bạch Vân, tuy coi là thôn bên, nhưng khoảng cách cũng không gần.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!