Lý Huyền bận rộn trong bếp một lúc, đi ra hỏi anh: "Chúng ta có nên nấu cơm trước hay không? Lát nữa chú thím về, nhất định rất mệt."
Lâm Hi tắm rửa xong mặc quần áo trong sân, không biết lấy túi snack khoai tây ở đâu ra, nhai rồm rộp.
"Cô làm đi, dù sao tôi cũng không ăn đồ ăn ở đây."
Ánh mắt Lý Huyền rơi xuống túi snack khoai tây trong tay anh, bất đắc dĩ nói: "Mấy ngày nay, chẳng lẽ cậu chỉ ăn đồ ăn vặt thôi à?"
"Ừ." Lâm Hi có ý định này.
Không biết tổng đạo diễn Chu Dịch vào trong sân từ lúc nào, nhìn Lâm Hi, quay đầu nói với Lý Vi Long bên cạnh: "Tiểu Lý, đưa túi cho tôi."
Lý Vi Long lùi ra phía sau một bước, nhìn về phía Lâm Hi, thoáng chần chừ, không đưa túi ra, trong túi chuẩn bị toàn bộ lương khô của Lâm Hi đấy.
"Thế là không đúng quy định, đưa túi cho tôi." Chu Dịch nói với Lý Vi Long.
"Không được đưa cho ông ta." Lâm Hi đi tới, chắn trước mặt Lý Vi Long, nhìn về phía Chu Dịch: "Trong này toàn là đồ ăn."
"Bất kể là gì, cũng không được." Tính tình Chu Dịch không tốt, nhưng vẫn kiên nhẫn giải thích cho Lâm Hi: "Đây là quy định, mọi người ăn uống sinh hoạt, đều phải giống người dân trong thôn."
"Ông đây ăn không quen đồ ăn ở chỗ này."
"Cậu cần phải quen." Chu Dịch cứng rắn nói: "Bằng không cũng chỉ có thể đói bụng."
Lâm Hi nổi giận: "Ông đây không muốn quen."
"Những nghệ sĩ khác đều phải thích nghi, tại sao cậu không thể, nhất định muốn đặc biệt hơn người khác đúng không?" Chu Dịch lạnh lùng nhìn anh một cái: "Cậu xem Diệp ảnh đế người ta kìa, không làm theo thì sao mà quen được, quy định chính là quy định, mỗi người đều phải tuân thủ."
"Ông đây không muốn tuân thủ." Lâm Hi dứt lời, giơ chân lên đá đổ một cái ghế, gân cổ lên quát: "Người khác thế nào tôi mặc kệ, tôi là Lâm Hi, việc khiến tôi không vui, không ai mẹ nó quản được." Dứt lời, anh xoay người đi vào nhà.
"Những nghệ sĩ tôi từng tiếp xúc, có mấy ai không phải người lâu năm nổi danh siêu sao thiên vương chứ." Chu Dịch cũng tức giận đến run người, nhìn bóng lưng Lâm Hi, lạnh giọng chỉ trích: "Cậu là một người mới, chơi đùa chương trình của tôi, không biết suy nghĩ lại xem bản thân mình đang đứng ở đâu."
"Đạo diễn Chu, đừng tức giận." Lý Huyền vội chạy lại nói: "Tính tình Lâm Hi không tốt, thích mềm không thích cứng, để tôi đi nói với cậu ấy."
Cô quay đầu lại nhìn, Lâm Hi đã đi xa, vội vàng đuổi theo.
[ Nói lý ra, Hi Gia đúng là thích làm ra vẻ khác người, tất cả mọi người đều có thể ăn vì sao anh ta không thể chứ? ]
[ Bởi vì người ta là Gia, tùy hứng ấy mà! ]
[ Pháo hoa khác biệt trong bầu trời đêm 2333]
Lâm Hi bốc đồng giống như một đứa trẻ, đi bừa một hướng ra khỏi nhà, bước về phía đường lớn, cả đường đều rất bực tức.
"Lâm Hi, đi đâu đấy?" Lý Huyền đuổi theo anh ở phía sau.
"Ông đây phải đi về." Lâm Hi không hề quay đầu lại.
"Cậu không có tiền, cứ như vậy mà đi hả?" Lý Huyền gọi với theo bóng lưng anh.
"Đi ra ngoài rồi tính." Lâm Hi bước nhanh hơn, anh không muốn ở lại đây thêm một phút đồng hồ nào nữa, không có tiền, trước đây anh cũng không có tiền, nhịn một hơi, chạy hai ngày hai đêm, cuối cùng chỉ thiếu mười km nữa là đến trấn trên, hy vọng ở ngay phía trước, kết quả… Ngất xỉu ven đường, đến khi tỉnh lại, vẫn ở Hồng Câu Loan, thậm chí anh còn không phân biệt được, rốt cuộc lần chạy trốn đấy là hiện thực hay là cảnh trong mơ, giấc mơ như vậy, anh đã mơ rất nhiều rất nhiều lần.
Lý Huyền đuổi theo Lâm Hi, camera ở phía sau đuổi theo Lý Huyền, khiến rất nhiều người dân tò mò nhìn theo.
"Này, Lâm Hi, cậu đợi một chút, tôi chạy hết nổi rồi." Lý Huyền thở hồng hộc gọi anh, làm việc suốt một buổi sáng, đã mệt đến sức cùng lực kiệt, cô thật sự không còn sức.
Dưới chân không cẩn thận, bị vấp phải hòn đá nhỏ.
Lâm Hi quay đầu lại, nhìn thấy Lý Huyền ngồi dưới đất, vô cùng chật vật, vội vàng xoay người, chạy chậm trở về, nâng cô dậy, căng thẳng hỏi: "Cô có bị thương ở đâu không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!