Đoàn người vừa mới vào thôn, chợt nghe thấy cách đó không xa truyền đến tiếng chó kêu thảm thiết, mặt Lý Huyền biến sắc, đây là tiếng kêu của Tây Bảo!
Cô bất chấp tất cả, chạy theo tiếng chó kêu, Lâm Hi và Mao Mao cũng chạy theo, dưới một cây đa già, chú chó lông vàng Tây Bảo đang bị mấy con chó đuổi, bầy chó hung dữ sủa như điên về phía Tây Bảo, trên mặt đất tràn ngập lông vàng, là lông trên mình Tây Bảo bị chúng nó cắn rụng, Tây Bảo đối với người hay với chó đều rất thân thiện, lá gan vốn đã nhỏ, nay lại bị bầy chó dữ trong thôn vây quanh, sớm bị dọa đến vỡ gan, hoảng hốt trốn đông trốn tây.
Lâm Hi kéo Lý Huyền lại: "Đừng qua đấy!"
Những con chó kia rất hung dữ, ai biết có thể cắn thương người hay không!
Đúng lúc này, Mao Mao dẫn đầu xông lên, hoàn toàn không e ngại bầy chó trong thôn, tiếng sủa của nó còn hung ác hơn, vừa xông lên đã khiến bầy chó kia sợ tới mức lùi ra phía sau mấy bước, Mao Mao dùng mũi cọ cọ Tây Bảo, Tây Bảo cũng không có tiền đồ, chân sau đã sợ tới mức mềm nhũn ra, ngược lại với cơ thể to lớn của mình.
Mao Mao đẩy Tây Bảo ra phía sau che chắn, sủa inh ỏi về phía bầy chó kia, hung tợn, tiếng kêu rung trời, bầy chó kia vốn ăn mềm sợ cứng, cũng có ánh mắt, biết con chó đen to lớn trước mặt tuyệt đối không dễ chọc, lập tức giải tán.
Giây phút này, kênh phát sóng trực tiếp lại nghênh đón một đợt mưa bình luận.
[ Mao Mao thật khí phách! ]
[ Tây Bảo mày thật là nhát! ]
[ Ha ha ha, đây là em chỉ có thể bị tôi bắt nạt trong truyền thuyết sao? ]
[ Sau này có thể giao Tây Bảo cho Mao Mao bảo vệ rồi! ]
[ Ngay cả chó cũng có cảm giác CP, Lâm Hi Huyền Huyền hai người phải ở bên nhau mới được ]
……
Mao Mao giống như anh hùng, quay đầu lại kêu một tiếng đầy khí phách với Tây Bảo, giống như đang trách cứ nó chạy linh tinh, lúc này Tây Bảo đã rút được kinh nghiệm, trước đây trốn Mao Mao còn không kịp, bây giờ Mao Mao đi đâu, nó cun cút theo đuôi đi đấy, đi theo nó, một bước không rời.
"Mao Mao thật là lợi hại." Lý Huyền không nhịn được khen ngợi.
"Nó bị bắt nạt từ nhỏ, trước đây lá gan nó rất nhỏ." Lâm Hi gọi Mao Mao lại đây, Mao Mao không để ý tới anh, chạy đến chỗ Lý Huyền lấy lòng.
Lý Huyền ngồi xổm xuống vuốt đầu nó khen ngợi: "Nhỏ như thế nào?"
"Nhát gan hơn cả Tây Bảo." Lâm Hi nói: "Sau này biết, trốn tránh vô dụng, sợ hãi cũng vô dụng, muốn trở nên mạnh mẽ, chỉ có thể dựa vào chính mình."
Lý Huyền cau mày: "Nó có thể hiểu những điều này?"
Cô cảm thấy, Lâm Hi nói về chính bản thân mình.
Mao Mao, chính là anh.
"Tây Bảo phải học tập Mao Mao đấy!" Lý Huyền cười nói với chú chó lông vàng: "Nhát gan như vậy, vĩnh viễn sẽ bị bắt nạt."
Tây Bảo dịch đến bên người Lâm Hi, kêu ăng ẳng rồi cọ cọ ống quần anh, tìm kiếm sự an ủi, Lâm Hi vuốt đầu Tây Bảo: "Không sao, Mao Mao sẽ bảo vệ Tây Bảo."
"Hử?" Là Lý Huyền bị ảo giác ư, Lâm Hi vuốt chó, trông thật dịu dàng!
———-
Trước đó tổ tiết mục đã sắp xếp ba hộ dân để bọn họ sống, hai nghệ sĩ ở một nhà, vì tránh tai tiếng, phụ nữ sẽ ở với phụ nữ, đàn ông sẽ ở với đàn ông, nhưng vì trùng hợp lại có ba nam ba nữ, bất kể chia như thế nào, đều bị lẻ ra một đôi nam nữ, Lâm Hi trực tiếp yêu cầu ở một nhà với Lý Huyền.
"Không được, chuyện scandal không phải trò đùa." Dương Diệp lập tức đứng ra nói: "Cho dù Lý Huyền là cô giáo của cậu, nhưng hai người sống chung một nhà vẫn không ổn."
Trước mắt ngoại trừ hai người trợ lý bên ngoài, không ai biết thật ra bọn họ đã sớm sống cùng dưới một mái hiên.
Lâm Hi nhìn Dương Diệp, đúng là càng nhìn càng khó chịu.
Mọi người trên kênh phát sóng trực tiếp nhìn thấy trên mặt Lâm Hi viết mấy chữ anh quan tâm cái rắm, vô cùng sung sướng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!