"Vậy Huyền Huyền ăn nhiều rau một chút." Hứa Cầm mỉm cười hoà giải, gắp cho Lý Huyền một miếng cải trắng, Lý Huyền nói cảm ơn, ăn mà không biết mùi vị gì. Sắc mặt Triệu Di đã tối đến không thể tối hơn, có thể nhìn ra bà không hề hài lòng với biểu hiện của Lý Huyền, nhưng vì mặt mũi, bây giờ không thể nổi giận, chỉ có thể gắng gượng tươi cười, ăn xong bữa cơm này.
Sau khi ăn xong, Lý Huyền dẫn Tạ Hạo Tư ra sân sau, đã rất nhiều năm hai người không gặp nhau, nói như thế nào cũng là bạn tốt thời thơ ấu, vẫn có rất nhiều lời nói muốn, chờ bọn họ vừa đi khỏi, Triệu Di kéo tay Hứa Cầm, cười nói: "Bà xem, hai đứa Huyền Huyền với Hạo Tư, tình cảm vẫn thật là tốt."
"Chứ còn gì nữa? Thanh mai trúc mã mà!" Hứa Cầm uống một ngụm trà, cũng nở nụ cười hiểu ý.
Lý Chính Cần châm một điếu thuốc, cũng châm cho bố Tạ một điếu, chậm rãi nói: "Bọn nhỏ lớn như vậy, có quan điểm của bản thân, chúng ta là người lớn, đừng nhọc lòng."
Bị câu nói của ông cắt ngang như vậy, hai bà mẹ không nói thêm gì nữa, Hứa Cầm lập tức thay đổi đề tài, thở dài một tiếng, nói: "Hồi xưa nghe Huyền Huyền hát, tôi đã biết, tương lai cô bé này có tiền đồ, bà xem hiện tại, cho dù không hát được, nhưng danh tiếng vẫn không giảm."
"Tôi thật sự không hy vọng con bé luôn ngây ngốc ở giới âm nhạc trong nước, không những không hát được, còn làm áo cưới cho người khác, có ý nghĩa gì, nếu giọng hát của con bé không hỏng còn có thể cùng Hạo Tư ra nước ngoài phát triển Broadway, aiz, đáng tiếc bây giờ con bé không hát được, tôi bây giờ chỉ hy vọng con bé mau chóng kết hôn, sinh cho tôi đứa cháu ngoại, sau đó bồi dưỡng cháu ngoại thành tài, kế thừa sự nghiệp của tôi và bố nó, tương lai ở giới âm nhạc cổ điển, có thể đạt được thành tựu…"
"Vấn đề này của bà cũng giống như tôi nghĩ." Hứa Cầm vội vàng nói: "Tôi cũng hy vọng cháu trai ngoan của tôi, có thể phát triển trong giới âm nhạc cổ điển, dù sao ở lĩnh vực này, chúng ta vẫn có tài nguyên và quan hệ."
"Ôi chao chúng ta đúng là tâm linh tương thông!"
Hai ông bố trao đổi ánh mắt, tỏ vẻ rất bất đắc dĩ với hai bà mẹ tôi tình bà nguyện.
Sân sau, Tạ Hạo Tư ngồi trên xích đu, nhìn Lý Huyền đang chăm sóc một gốc cây hoa ở phía xa, hỏi: "Cậu thật sự không hát được hả?"
"Ừ." Lý Huyền đưa lưng về phía anh ấy gật gật đầu: "Nhưng như vậy cũng tốt, không hát được, cả ngày không phải nghe mẹ tớ phàn nàn, bắt tớ đi hát ca kịch gì đó."
"Nhưng tớ nhìn thái độ của mẹ cậu, chắc chắn đã mang hy vọng gửi gắm vào thế hệ sau rồi." Tạ Hạo Tư nghiêng đầu cười nói.
Lý Huyền phủi phủi đất trên tay, đi đến trước bàn gỗ nhỏ lấy điếu thuốc trong bao ra châm, sau đó nhìn về phía Tạ Hạo Tư: "Hút không?"
"Tớ không hút thuốc lá, không tốt cho giọng hát." Tạ Hạo Tư xua xua tay.
Điều đó là đúng, ca sĩ nên bảo vệ giọng hát, Lý Huyền cân nhắc, quay về phải cấm Lâm Hi hút thuốc mới được.
"Mẹ cậu cũng khó đối phó." Lý Huyền hít sâu một ngụm thuộc, dựa vào bàn nhìn Tạ Hạo Tư: "Chúng ta cũng giống nhau, đừng ai nghĩ cười nhạo ai."
Tạ Hạo Tư cười nhạt một tiếng, lộ ra hai cái má lúm đồng tiền đáng yêu: "Nếu không, cậu cùng tớ đi Mỹ đi."
Lý Huyền thoáng kinh hãi, không đợi cô nói chuyện, Tạ Hạo Tư vội vàng giải thích: "Cậu đừng hiểu lầm, tớ không có ý gì với cậu, cậu ngốc như vậy, ai dám sống với cậu, có mà buồn đến chết!"
"……"
Lý Huyền nghiến răng nghiến lợi trừng mắt nhìn anh ấy một cái.
Tạ Hạo Tư cười hồn nhiên: "Tớ cảm thấy, so với việc ngây ngốc trong nước, bị bố mẹ quản, bó tay bó chân, không bằng cùng tớ ra nước ngoài, sống cuộc sống của bản thân, tự do sung sướng, thật tốt, dù sao bố mẹ cậu và bố mẹ tớ đều có ý tác hợp hai đứa mình, chúng ta cùng ra nước ngoài, cũng thuận theo ý họ."
Lý Huyền cười lạnh một tiếng: "Tớ thấy cậu muốn tớ làm lá chắn thì hơn, tớ ra nước ngoài với cậu, bố mẹ cậu yên tâm sẽ không cả ngày thúc giục cậu kết hôn."
"Chúng ta cũng coi như là cùng có lợi." Tạ Hạo Tư cười nói: "Chủ yếu là tớ có một người bạn làm bác sĩ tâm lý vô cùng trâu bò, biết đâu có thể chữa cho cậu…"
"Thôi bỏ đi, tớ như bây giờ khá tốt."
"Là vì người mới kia à?"
"Hả?"
Tạ Hạo Tư chớp chớp mắt với cô ra ý hiểu rõ: "Tuy tớ ở nước ngoài, những vẫn biết một chút chuyện về giới giải trí trong nước, cậu dẫn dắt người mới, quan hệ có vẻ khá tốt, giúp cậu ấy viết một album hoàn chỉnh."
"Đúng là có chuyện như vậy, tài năng của cậu ấy rất tuyệt vời, tớ muốn giúp cậu ấy nổi tiếng." Lý Huyền rầu rĩ trả lời.
"Giúp cậu ấy nổi tiếng, sau đó thì sao?" Tạ Hạo Tư đứng lên, ngước mắt nhìn cô hỏi lại.
Sau đó? Lý Huyền thật sự không nghĩ tới sau đó sẽ thế nào.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!