Chương 29: (Vô Đề)

Ngày hôm sau, khi Lý Huyền tỉnh táo lại, nhìn ngón tay của mình, ôm đầu suy nghĩ thật lâu, hình như đêm qua Lâm Hi đã nói gì đó, hai người còn trịnh trọng ngoéo tay một cái, hẳn là rất quan trọng, nhưng rốt cuộc đã nói gì?

Đầu rất đau, nhất thời nghĩ không ra…

Lâm Hi đi vào văn phòng, trong tay cầm một tờ giấy thông báo hơi mỏng, ngồi xuống bên cạnh Lý Huyền, hai chân gác lên sô pha, đập mạnh tờ thông báo xuống trước mặt cô: "Bảo bối, cô giải thích cho tôi đi."

Lý Huyền chỉ liếc qua tờ thông báo, vừa cắn quả táo vừa lườm anh một cái, đe doạ nói: "Những hoạt động này tôi đều đã chọn lựa kỹ càng cho cậu rồi, dám oán giận một tiếng thử xem!"

Lâm Hi không nuốt nổi bộ dạng này của cô, cầm tờ thông báo nhẹ nhàng vỗ vỗ mặt Lý Huyền: "Không có kỳ nghỉ nào à?"

Lý Huyền giật lấy tờ thông báo, chỉ vào chỗ trống bên trong: "Sao lại không có, ăn tết không phải cho cậu nghỉ phép mười ngày sao?"

"Cô đấy, thật sự coi tôi là công cụ kiếm tiền hả?"

"Cậu nổi tiếng mà." Lý Huyền nheo mắt mỉm cười, nhẹ nhàng vỗ tờ thông báo vào mặt Lâm Hi: "Ngẫm lại những người mới đang bị đông cứng ở vòng cực Bắc, cậu may mắn biết bao, quý trọng đi!"

"Ha ha."

"Đúng rồi, tối hôm qua có phải cậu đã nói gì đó với tôi đúng không? Tại sao tôi không nhớ nổi…" Lý Huyền xoa khóe mắt, nhíu mày hỏi.

Lâm Hi cao giọng: "Thật sự không nhớ ra?"

Lý Huyền chân thành gật đầu: "Nói lại cho tôi đi."

"Ừ… Cho tôi thêm mấy ngày nghỉ, tôi sẽ nói cho cô." Hai chân của Lâm Hi bắt chéo gác lên bàn, ra điều kiện với Lý Huyền.

"Cậu nhìn tôi có giống người công và tư không phân minh không?" Lý Huyền cười lạnh một tiếng.

Lâm Hi lắc đầu: "Thôi, dù sao cơ hội có thể chiếm được tiện nghi từ chỗ tôi cũng không nhiều lắm, nếu quên rồi." Anh vươn vai đứng lên đi ra cửa, quay đầu lại cười nói: "Coi như tối hôm qua chỉ là một giấc mộng."

Lý Huyền nghiêng đầu, thấp thoáng nhớ rõ anh đã đồng ý với cô chuyện gì đó, anh vừa nói như vậy, đột nhiên cảm thấy có chút tiếc nuối thì làm sao đây!

"Tôi sẽ nhớ ra!" Sau khi Lâm Hi đi ra khỏi cửa, Lý Huyền nhịn không được đuổi theo đứng trên hành lang hét về phía bóng lưng anh: "Đến lúc đó cậu đừng có chơi xấu!"

Lâm Hi lười quay đầu lại, thoải mái giơ tay lên: "Có thể nhớ ra rồi nói sau."

———-

Cuối tuần Lý Huyền nhận được điện thoại của bố, bảo cô cuối tuần về nhà ăn cơm.

"Bên mẹ…" Lý Huyền có phần do dự.

"Thật ra mẹ con mới là người muốn gọi con về." Lý Chính Cần khẽ nói trong điện thoại: "Cũng đã hơn nửa năm rồi, tuy ngoài miệng bà ấy không nói, thật ra trong lòng cũng nhớ con!"

Lý Huyền tươi cười: "Vâng ạ, thứ bảy con về."

Từ khi Lý Sơ xảy ra chuyện, quan hệ giữa Lý Huyền và mẹ cô Triệu Di rất tệ, Triệu Di vẫn không tha thứ cho Lý Huyền, cho rằng cô mới là đầu sỏ khiến Lý Sơ tự sát, nếu lúc trước cô không ích kỷ như vậy, đồng ý giúp em gái một chút, Lý Sơ cũng không đến mức mắc bệnh trầm cảm, càng không đến mức nằm dưới đường ray tự sát như vậy.

Trước đây Triệu Di đã tặng cô mấy cái tát ở bệnh viện, đến giờ mỗi khi Lý Huyền nhớ lại, khuôn mặt vẫn cảm thấy đau đớn.

Bố mẹ Lý Huyền đều là những nghệ thuật gia nổi tiếng của thế hệ trước, sống ở một thị trấn nhỏ tên là Giang Thành ở ngoại thành thủ đô, Giang Thành có thế đất dựa núi hướng sông, quang cảnh thanh nhã tĩnh lặng, trong trấn có hơn mười rạp hát và phòng nhạc lớn nhỏ, rất nhiều người trong trấn làm về lĩnh vực âm nhạc, lúc nào cũng có thể nhìn thấy người ôm đàn ghi

-ta hoặc đàn violon, chơi nhạc trên đường phố, nơi đây là cái nôi sản sinh ra rất nhiều nghệ thuật gia nổi tiếng, có người theo dòng nhạc cổ điển, cũng có người theo dòng nhạc thịnh hành, mỗi ngày cuối tuần hoặc ngày nghỉ đều sẽ có một lượng du khách lớn nghe danh mà đến du lịch tham quan, buổi tối vào rạp hát thưởng thức ca kịch.

Lý Huyền kéo hành lý từ nhà ga đi ra, bố cô Lý Chính Cần đã đứng ở cổng ra của nhà ga chờ cô.

"Bố." Lý Huyền chào ông một tiếng, Lý Chính Cần nhìn thấy con gái, trên mặt lộ ra nụ cười ôn hòa hiền lành, vội vàng đi tới nhận lấy hành lý của cô bỏ vào cốp xe, nói: "Gần như vậy, tại sao con không lái xe về, trên tàu lẫn lộn nhiều loại người, không an toàn."

"Cuối tuần, con sợ cao tốc tắc đường." Lý Huyền cười trả lời. Thật ra tình huống thật sự là, từ đêm party chúc mừng, sau khi Lâm Hi lái xe đưa cô về nhà, anh vẫn chưa trả chìa khóa xe cho cô.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!