Chương 27: Quay MV?

"Ai thế?"

"Cô chứ ai."

"……"

Lâm Hi cười tủm tỉm nhìn cô.

"Đùa à." Lý Huyền khó chịu nói: "Tôi không biết đóng phim đâu."

"Đừng giả ngu." Lâm Hi đứng lên đến gần cô, dán sát vào bên tai cô, anh nhẹ nhàng nói: "Thiên hậu đã qua thời cũng là thiên hậu, chưa từng quay MV, cô lừa ai đấy?"

Anh luôn thích kề gần bên cô, giữa hai người, dường như không có khoảng cách an toàn.

"Nhưng mà…" Cô lại dịch sang bên cạnh, cách anh xa một chút: "Vì sao?"

"Tôi quay với người khác, không có cảm giác." Lâm Hi xoa xoa mũi, xoay người đi ra khỏi văn phòng.

Lý Huyền ngơ ngác xem lại MV một lần, cô cảm thấy rất có cảm giác, ôi.

Thật ra quay MV cùng Lâm Hi cũng không phải chuyện lớn lao gì, trước đây khi Lý Huyền ra album, cũng quay không ít mv, đóng một vai nữ chính mà thôi, cô hoàn toàn có thể làm được. Nhưng mãi đến khi Lý Huyền đọc được kịch bản từ chỗ đạo diễn, mới ngây ngẩn cả người, phần lớn các cảnh trong kịch bản đều là cảnh hôn và chơi thuyền, đùa gì vậy!

"Đạo… Đạo diễn, MV này của ông, tại sao kịch bản… Không khác gì phim cấm thế!" Lý Huyền kinh ngạc hỏi.

"Đây là nghệ thuật! Nghệ thuật!" Đạo diễn không vui, "Bốp bốp bốp" chọc xuống kịch bản lớn tiếng nói: "Phim cấm cái gì, không hiểu thì đừng nói bậy."

Lý Huyền thật sự không hiểu! Theo bản năng định từ chối, sau đó nghĩ lại, ôi? Nếu cô không diễn, sẽ có người khác đến diễn. Tưởng tượng đến cảnh Lâm Hi kéo tay Trịnh Dĩnh trong MV, cô thật sự không chịu nổi, loại tình cảm mãnh liệt giống như trong MV này… Chỉ YY một chút, Lý Huyền cảm thấy trái tim mình gần như nổ tung.

Không được, cô cần phải diễn, yên lặng nắm chặt tay thành nắm đấm.

———-

MV 《 Mối tình đầu 》đi ngược lại phong cách thâm tình hoặc tươi mới trước đấy, theo khúc nhạc dạo triền miên dẫn vào, mở ra một đoạn nhạc cuồng dã, nam nữ nhân vật chính gặp nhau ở sân trường, nữ chính là một học sinh ngoan ngoãn trong mắt gia đình và thầy cô, nam chính là một tên côn đồ sống phóng túng không chịu gò bó, rõ ràng hai người ở hai thế giới khác nhau, cô lại bị một người khác thường như anh hấp dẫn, nhìn lén anh, theo dõi anh, lén giúp đỡ anh trong học tập, trái tim thiếu nữ chậm rãi tan chảy, tựa như rượu nguyên chất, càng lâu ngày càng thơm. Mãi đến một ngày, trong một con ngõ nhỏ chật hẹp u ám, cô bị bọn đầu gấu bắt nạt, anh cưỡi motor xông đến, đánh đuổi bọn đầu gấu kia, cởi áo khoác khoác lên người cô, che chở cô rời đi, hai người không quen nhau, cũng chưa bao giờ nói với nhau một câu, nhưng đã sớm chôn sâu cảm xúc của mình với đối phương, thầm yêu sâu đậm. Ở phần này, tiết tấu và cảm xúc nâng lên một đoạn cao trào, trong hành lang u ám chật hẹp, anh dồn cô vào một góc, ẩn nhẫn bộc lộ tình yêu vừa chạm đã bùng nổ, hai người điên cuồng hôn môi, vuốt ve…

Cảnh này, hai người NG (1) không biết bao nhiêu lần…

"Không được không được." Đạo diễn không hài lòng lắc đầu: "Chưa đúng cảm giác!"

Từng giọt từng giọt mồi hôi trên mặt Lý Huyền lăn xuống, không khí trong hành lang chật hẹp rất khô nóng, Dịch Tiểu Gia vội vàng cầm khăn lông đến lau cho cô, cẩn thận không lau mất lớp trang điểm của cô.

"Có phải góc độ quay phim chưa đúng hay không?" Nhiếp ảnh gia điều chỉnh camera, chuẩn bị đổi sang góc độ khác.

"Không phải góc độ, mà là không tạo ra được tình cảm mãnh liệt." Đạo diễn cầm quạt xếp trong tay, rất không hài lòng mà quạt gió cho bản thân: "Hai người đều không đúng biểu cảm." Ông ta thu quạt xếp lại, chỉ vào Lâm Hi và Lý Huyền: "Khi hôn nhau, hai người phải hoàn toàn nhập tâm!"

Trên mặt Lâm Hi vẫn còn nở nụ cười, nhìn Lý Huyền đầy ẩn ý, đạo diễn quát một tiếng: "Không được cười! Đây vốn là lấy góc quay, biểu cảm lại cứng đờ như vậy, càng thêm giả tạo!"

"Thực sự xin lỗi đạo diễn, thử lại một lần nữa vậy." Lý Huyền liên tục xin lỗi, hai người quay cảnh hôn, cô phải gần gũi với khuôn mặt đẹp trai như vậy, muốn bộc lộ ra biểu cảm khi hôn, việc này thật sự rất khó khăn! Hơn nữa Lý Huyền chưa từng có kinh nghiệm về chuyện này, thứ hai mỗi khi anh đến gần cô, cơ thể cô như ấm nước đang đun, sôi trào không ngừng.

"Lại đi." Đạo diễn nói một tiếng, đoàn phim mở máy chuẩn bị quay lần nữa.

Lý Huyền hít một hơi thật sâu, ngẩng đầu đối mặt với Lâm Hi, Lâm Hi dồn cô đến góc tường, tay nâng cằm cô lên, cúi đầu hôn cô, môi anh, tiếng hít thở của anh, gần trong gang tấc, lấy góc quay chuẩn, Lý Huyền lộ ra biểu cảm thâm tình, nhắm mắt lại.

Trên môi, có thứ gì đó, nóng rực, mềm mại… Đột nhiên nghiền ép xuống, cô chợt mở mắt ra, môi Lâm Hi đã sớm đè lên, điên cuồng hôn môi cô, trong nháy mắt, thế giới của cô… Cát đá bay mù mịt!

Tại sao… Tại sao lại hôn?

Không phải lấy góc quay à?

Thật sự hôn?!!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!