Chương 25: Nuông chiều

Việc tuyển trợ lý cho Lâm Hi, Lý Huyền có phần đau đầu.

Khi Lâm Hi đến công ty, ánh mắt luôn vô tình một cách cố ý, liếc mắt đưa tình với các cô gái trẻ vừa mới tốt nghiệp đại học tới công ty thực tập, chưa được mấy ngày, Lâm Hi đã vô cùng thân quen với các cô ấy.

Trong lòng Lý Huyền rất không vui, dù sao cũng là idol cấp bậc trăm nghìn fans, có thể chú ý đến hình tượng một chút hay không, có thể giữ mình trong sạch hay không, con thỏ còn không gặm cỏ gần hang đấy! Tại sao ai anh cũng dám trêu chọc, hơn nữa còn trêu chọc hẳn một đám!

Lý Huyền giao việc tuyển trợ lý cho Dịch Tiểu Gia.

"Không có yêu cầu nào khác, chỉ cần là nam." Lý Huyền dặn dò rất trịnh trọng.

"Chị Huyền, trợ lý vào công ty thực tập năm nay, đa số đều là con gái ạ!" Dịch Tiểu Gia khiêng thiết bị ghi âm vào phòng âm nhạc của Lý Huyền, đặt xuống, lau mồ hôi, thở hổn hển hỏi: "Nhất định phải là nam ạ."

"Phải là!" Lý Huyền gật đầu: "Đại gia chuyên phủi tay như Lâm Hi, em tìm cho cậu ấy một cô gái yếu ớt gánh không gánh nổi, vác không vác được làm gì? Ăn cơm không làm bình hoa à!"

Dịch Tiểu Gia nhìn thiết bị ghi âm mấy chục cân mà mình vừa mới khiêng vào nhà, hơi tủi thân.

"Ngoan, em không giống họ." Lý Huyền sờ đầu cô ấy vỗ về.

"Có cái lông mới không giống ấy!" Dịch Tiểu Gia gào thét trong lòng: "Người ta cũng là cô gái yếu ớt có tiềm chất làm bình hoa đấy!"

Ngày hôm sau, Dịch Tiểu Gia tới bộ phận thực tập sinh làm việc, giờ nghỉ trưa, các nữ thực tập trẻ trung xinh đẹp tụ tập vào một chỗ, thảo luận về thời trang và tin dạo, nhất định phải chọn được một người mang giới tính nam, Dịch Tiểu Gia hắng giọng nói: "Hừm."

Thấy cô ấy đến, các cô gái tản ra như ong vỡ tổ, bên trong cùng dần lộ ra một chàng trai xinh đẹp, trong tay cầm bộ làm móng, đang để các cô gái sơn móng tay cho mình.

Vóc dáng cậu nho nhỏ, thân hình gầy nhưng rắn chắc, diện mạo thanh tú, môi hồng răng trắng vô cùng đáng yêu.

Nhìn thấy Dịch Tiểu Gia đột nhiên xuất hiện, nam thực tập kia bỗng dưng đứng dậy, ném bộ làm móng xuống, mặt đỏ bừng:" Chị Gia."

"Cậu tên là gì?" Dịch Tiểu Gia hỏi.

"Em tên là Lý Vi Long." Cậu ngoan ngoãn trả lời.

"Uy Long à! Tên rất nam tính đấy." Dịch Tiểu Gia nhướn mày, quan sát cậu, những diện mạo có phần nữ tính.

"Không phải Uy trong uy phong, mà là Vi trong mỉm cười (1)." Lý Vi Long chần chừ giải thích:" Khi làm hộ khẩu, nhân viên công tác dùng ngũ bút nên đánh sai chữ."

"Ồ, ra là vậy." Dịch Tiểu Gia bất đắc dĩ đỡ trán: "Dù sao cũng không có ai, đành chọn cậu vậy."

———-

Chương trình 《 Tìm kiếm giọng ca mới 》 kết thúc, Lâm Hi dọn ra khỏi khách sạn Hải Thiên, căn phòng trong ngõ Tam Lộ trước đây không thể quay về, xung quanh chỗ đó đều là khu dân cư nghèo, đi lại thật sự không tiện. Trước khi tìm được nhà thích hợp, anh đành phải dắt theo chú chó đen, ủ rũ kéo hành lý, tới ở biệt thự rộng rãi sáng ngời của Lý Huyền.

Lý Huyền khoanh tay đứng trước cửa, nhìn anh chỉ huy bạn nhỏ Lý Vi Long có vóc dáng thấp hơn anh cả cái đầu, xách theo túi lớn túi nhỏ, tay chân run rẩy từ cổng lớn đi vào, cô vội vàng ra đỡ đồ cho bạn nhỏ xui xẻo này.

Chó đen đi theo Lâm Hi, vừa thấy chú chó lông vàng Tây Bảo, lông trên người nó dựng ngược lên, sủa gâu gâu gâu như điên vài tiếng. Lông vàng bị dọa sợ, bất an ư ử, núp sau lưng Lý Huyền, giống như một cô gái thẹn thùng.

Tây Bảo cũng là chó đực, kích thước to gấp đôi Mao Mao, nhưng lá gan rất nhỏ, cơ thể trắng trẻo to lớn.

"Đừng sợ." Lý Huyền ngồi xổm xuống dịu dàng trấn an: "Đó là anh cả, sẽ không bắt nạt mày đâu."

"Mao Mao, mày phải lịch sự một chút chứ." Lâm Hi quát một tiếng, Mao Mao không sủa nhặng lên nữa, mà thong thả đi về phía Tây Bảo và Lý Huyền, Lý Huyền bây giờ không sợ Mao Mao, vì thế vươn tay xoa xoa đầu của nó, Mao Mao hưởng thụ nằm bên người cô, để lộ cái bụng trắng của mình cho cô sờ.

Điều này làm Tây Bảo không vui, lại kêu ư ử vài tiếng, cắn góc áo Lý Huyền, định kéo cô đi, kết quả Mao Mao gầm nhẹ một tiếng đe dọa, Tây Bảo sợ tới mức vội vàng chạy đến trốn sau người Lâm Hi.

"Cô nuôi giống chó gì thế! Sao lại hay sợ như vậy!" Lâm Hi kéo kéo lỗ tai của Mao Mao, nhìn về phía Lý Huyền.

"Chó lông vàng vốn là loại vô hại mà." Lý Huyền lầm bầm: "Mao Mao là giống chó gì vậy?"

"Chó hoang." Lâm Hi nói: "Tôi nhặt được trên đường."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!