Chương 24: Hy vọng

Lâm Hi nhắm mắt lại, vùi mặt thật sâu vào trong hai luồng mềm mại trước ngực cô.

Cô chỉ mặc một chiếc áo sơ mi mỏng, phập phồng nhấp nhô.

Cọ xuống, độ co dãn tuyệt vô cùng.

Vẻ mặt của anh vẫn nghiêm túc đứng đắn, nhắm mắt lại, hàng mi dài run nhè nhẹ, thế nên Lý Huyền không thể phân biệt được tên nhóc này thật sự đau buồn hay mẹ nó đang chiếm tiện nghi cô!!!

Cô nhẹ nhàng nhíu mày, đẩy đẩy anh: "Này?"

"Đừng nhúc nhích." Giọng nói Lâm Hi trầm thấp, gắng sức cọ cọ khuôn mặt "Nhan sắc hoàng kim" trong mắt các fans vào bộ ngực mềm mại phồng lên của cô, chạm tới chỗ nhạy cảm, cảm giác tê dại trong cơ thể Lý Huyền xông thẳng lên đỉnh đầu, mặt cô ửng hồng, bỗng nhiên đẩy mạnh anh ra, đứng dậy chạy trối chết, chạy vào phòng âm nhạc đóng cửa thật mạnh, dựa lưng vào tường, thở dốc, tim đập loạn như hươu chạy.

Lâm Hi gối đầu lên cánh tay nằm trên sô pha, ánh mắt hòa vào bóng đêm, phút chốc, khóe miệng cong lên.

Thật là… Đáng yêu vô cùng.

———-

Lý Huyền nhốt mình trong phòng âm nhạc cả đêm, khi Lâm Hi đánh nhau với bọn buôn người, ánh mắt hung ác kia, gần như đong đầy nỗi hận thấu xương, tàn thuốc lá dành cho phụ nữ cuối cùng rơi xuống gạt tàn, Lý Huyền đột nhiên cầm bút lên, viết xuống bản thảo 《 Hy vọng 》 lời hát đầu tiên.

Cảnh trong mơ Lâm Hi rất dài rất xa, thôn làng nghèo khó hoang vắng kia, anh vĩnh viễn không muốn nhớ lại, nhưng biết bao nhiều lần cảnh trong mơ lại ép buộc anh, kéo anh trở lại vùng đất vàng cằn cỗi mà chứa đầy hy vọng xa vời kia.

Trẻ em trong thôn rất giống thôn dân, đối với người từ ngoài đến như Lâm Hi, tự nhiên mang lòng thù địch, làn da anh trắng như vậy mịn như vậy, hoàn toàn khác với làn da vàng vọt thô ráp của bọn chúng, bọn chúng kéo bè kéo lũ đè anh xuống mặt đất, bôi than đá và bùn đất lên mặt anh, để anh giống bọn chúng, mặt xám mày tro. Sau khi bị bắt nạt nhiều lần, Lâm Hi học được cách phản kháng, vì dinh dưỡng đầy đủ, vóc dáng anh cao hơn bọn trẻ con trong núi rất nhiều, anh có sức khỏe, loại sức lực này dường như đến từ trong xương cốt, đến từ chính nỗi hận khắc cốt đối với nơi đây, cho nên khi đánh nhau, anh vô cùng tàn nhẫn, tàn nhẫn đến không muốn sống.

Trẻ con trong thôn, đã bao giờ gặp được người liều mạng như vậy, dần dà, bọn chúng không dám bắt nạt trêu cợt Lâm Hi nữa, Lâm Hi vẫn lấy thái độ của người đến từ bên ngoài, tiến hành ván cờ tựa như thỏa hiệp lại tựa như kéo dài với Hồng Câu Loan. Thời gian dài, anh cũng không phải không có bạn, trong thôn có một cậu nhóc mập mạp, rất tò mò về Lâm Hi, khi Lâm Hi chăn trâu ở sườn núi, cậu nhóc trốn sau thân cây lén quan sát anh.

Sau này Lâm Hi chủ động tiếp xúc với cậu nhóc mập mạp kia trước, kể cho cậu nhóc rất nhiều chuyện mà cậu chưa từng nghe.

Anh vừa tìm củi để đốt, bó chúng thành một bó, vừa nói: "Thế giới này rất lớn rất lớn."

"Lớn chừng nào?" Trong mắt cậu nhóc mập mạp tỏa ra ánh sáng.

"Có bảy châu lục lớn và bốn đại dương, ngoài bầu trời còn có hệ mặt trời, hệ Ngân Hà, cùng vũ trụ bao la vô tận."

Cậu nhóc mập mạp nghe lời Lâm Hi nói thì vô cùng hoang mang, cậu nhóc xoa đầu: "Hồng Câu Loan cũng rất lớn, muốn đi ra ngoài, phải đi qua hết ngọn núi này đến ngọn núi khác."

Lâm Hi còn nói thêm: "Có lớn đến đâu, cũng không hơn được Trung Quốc."

"Khi bọn tớ đi học, thầy giáo đã cho chúng tớ nhìn bản đồ Trung Quốc." Dường như cậu nhóc mập mạp cuối cùng cũng thấy được đề tài có thể sánh ngang với Lâm Hi, đắc ý mà cao giọng nói với anh: "Trung Quốc tựa như gà trống nhà tớ, thầy giáo nói quốc gia chúng mình có 23 tỉnh thành, 5 khu tự trị, 4 thành phố trực thuộc trung ương, 2 đặc khu hành chính."

"Cậu hiểu được hết không." Lâm Hi liếc cậu nhóc một cái.

Cậu nhóc mập mạp cười tự đắc: "Đương nhiên, thành tích của tớ tốt nhất lớp đấy."

Lâm Hi giả vờ bâng quơ nói: "Vậy tôi đố cậu, cậu có biết Hồng Câu Loan ở tỉnh nào của Trung Quốc, ở thị trấn nào, khu nào không?"

"Đương nhiên là tớ biết!" Cậu nhóc mập mạp tiếp tục nheo đôi mắt lại, dựa theo kiến thức thầy giáo đã dạy cho mình, đắc ý nói: "Hồng Câu Loan ở tỉnh Ninh Hạ…"

"Tỉnh Ninh Hạ…" Miệng Lâm Hi lẩm bẩm đọc lại, vội vàng túm lấy ống tay áo của cậu nhóc mập mạp, gấp gáp hỏi: "Rốt cuộc là ở thị trấn nào khu nào? Hay là khu tự trị? Mau nói cho tôi biết đi!"

Cậu nhóc mập mạp nhăn mặt, vò đầu bứt tai, mặt nghẹn đến mức đỏ bừng: "Tớ… Tớ không nhớ rõ."

Lâm Hi thả cậu nhóc ra, thoáng nản lòng, sau đó vội vàng nói thêm: "Cậu hỏi lại thầy giáo cẩn thận đi, tối mai, tôi lại đến đố cậu, được không?"

"Được được!" Cậu nhóc mập mạp liên tục gật đầu.

Kết quả vào ban đêm, Lâm Hi đang ngồi xổm trong phòng bếp, tay cầm bánh bột ngô vừa mới ăn được một nửa, Hồ Đại Bằng hung hăng xông vào, tay cầm giày nhựa, ném "Bốp" một cái lên người Lâm Hi, Lâm Hi nắm chặt bánh bột ngô, vừa chạy ra bên ngoài vừa nhét bánh bột ngô vào miệng, ai đánh không quan trọng, nhưng anh muốn ăn chút gì đó, lao động một ngày, anh đói.

Lâm Hi vừa mới chạy ra cổng, đã bị Kim Hoa chặn lại, Kim Hoa thô bạo túm cổ áo anh vật ra, tụt quần, bàn tay rơi xuống mông anh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!