Lâm Hi một tay quật ngã một người đàn ông, chửi một tiếng: "Mẹ kiếp! Đến lúc này rồi cô còn nghĩ đến mặt ông đây à!"
Cách đó không xa truyền đến tiếng còi cảnh sát, mấy người đàn ông kia thấy tình thế không ổn, xoay người bỏ chạy, Lâm Hi không cho bọn chúng cơ hội này, anh dẫn đầu chạy đến trước chiếc Minibus màu bạc kia, kéo cửa bên cạnh ghế lại, trực tiếp lôi tài xế từ bên trong ra, phía sau có một người đàn ông xông tới, móc con dao sắc bén trong túi ra, cùng lúc đó, tên tại xế kia cũng đánh trả Lâm Hi, phối hợp với gã cầm dao giữ chặt tay Lâm Hi.
Lý Huyền nhìn thấy gã kia móc dao găm ra đi đến chỗ Lâm Hi, hoảng sợ, bất chấp tất cả, dứt khoát lao đến chắn phía sau Lâm Hi, con dao của gã đâm xuống, Lâm Hi thấy Lý Huyền chạy đến, con ngươi xẹt qua một tia hoảng loạn, thoát khỏi sự giam cầm của gã tài xế, xoay người bảo vệ Lý Huyền, dùng cánh tay chặn lại con dao đang đâm xuống, chỉ nghe thấy "Roẹt" một tiếng, ống tay áo anh bị chém rách.
Cùng lúc đó, một chiếc xe cảnh sát chạy đến, mấy người đàn ông kia thấy tình thế không ổn, xoay người bỏ chạy, gã tài xế cùng người đàn bà bị cảnh sát khống chế, trên đường lớn cũng có vài người qua đường chạy tới chặn đường đám đàn ông kia, cùng cảnh sát chế ngự bọn chúng.
Lúc này Lâm Hi mới buông Lý Huyền trong lòng ngực ra, khẩn trương hỏi: "Cô có bị thương hay không?"
Lý Huyền cảm nhận một chút, có vẻ không bị thương ở đâu, sau đó nhìn xuống cánh tay Lâm Hi, máu tươi đỏ thắm theo ngón giữa của anh nhỏ giọt xuống đất.
Cô kéo ống tay áo bị chém rách của anh, nhìn thấy một vết thương ghê người đầy máu, máu thịt lẫn lộn.
Lý Huyền nắm chặt tay còn lại của Lâm Hi, định ra đường đón xe dẫn anh đi bệnh viện, một người cảnh sát chạy tới nói: "Hai người không thể đi, phải cùng tôi về cục cảnh sát lấy lời khai."
"Bạn tôi bị thương, tôi muốn dẫn cậu ấy đến bệnh viện trước." Lý Huyền nói với cảnh sát: "Đám người kia… Là bọn buôn người, bạn tôi là người tốt."
"Ừ, cái này tôi biết." Cảnh sát vừa mới nghe mọi người xung quanh kể lại sự việc đã xảy ra, anh ta nhìn miệng vết thương trên cánh tay Lâm Hi, thoáng chần chừ một chút, cuối cùng vẫn đồng ý để họ đến bệnh viện trước: "Sau khi xong việc, nhớ phải tới cục cảnh sát lấy lời khai đấy."
"Vâng." Lý Huyền đỡ Lâm Hi lên một chiếc xe taxi, đi thẳng đến bệnh viện.
Trong phòng cấp cứu, nhìn bác sĩ cầm kim chỉ khâu lại miệng vết thương trên cánh tay Lâm Hi, cả trái tim Lý Huyền như bị bóp chặt, không nhịn được hỏi: "Cậu có đau không? Chịu đựng một chút là ổn thôi, đừng sợ."
Cũng không phải không được tiêm thuốc tê, hiện tại không có cảm giác gì cả, Lâm Hi nhéo ấn đường nhìn cô, nói một tiếng: "Đồ ngốc."
"Vừa rồi thật là nguy hiểm." Bây giờ trong lòng Lý Huyền vẫn còn sợ hãi: "Toàn là dân liều mạng."
"Biết là nguy hiểm mà cô còn dám xông tới hả." Lâm Hi vươn cái tay còn lại, véo véo khuôn mặt cô, dạy dỗ: "Sau này thấy đàn ông đánh nhau, phụ nữ phải trốn xa một chút, biết không?"
"Này, sao lại nói tôi, nhiều người như vậy, cậu cũng không biết tránh đi à, cứ thế mà đánh nhau với người ta, nguy hiểm thế nào cậu có biết không?" Lý Huyền trách móc.
"Đám nhóc đó, có đến mười người cũng không phải đối thủ của tôi." Lâm Hi than một tiếng, không hề khách khí nói: "Tôi đánh nhau rất lợi hại."
Bác sĩ ngồi bên cạnh cuối cũng cũng nghe không nổi nữa, không nhịn được xen vào: "Nhóc con, nếu dao găm cắm sâu thêm hai centimet nữa thì đã chạm đến dây chằng rồi, cánh tay này của anh xem như bỏ đi đấy, phải nghe theo vợ anh nói, sau này kiềm chế một chút, đừng đánh nhau với người khác."
Lý Huyền nghe vậy, đôi mắt đỏ lên, trong lòng chợt chua xót: "Cậu trông cậu đấy, nếu cánh tay không còn, sau này phải gảy đàn ghi
-ta như thế nào, phải nhảy như thế nào, biến thành người tàn tật, ai đến chăm sóc cậu!"
Ơ, từ từ… Hình như có chỗ nào đó không đúng.
Ai là vợ của anh! Ai là vợ của anh!!!
Chờ bác sĩ băng bó cho anh xong, bưng khay đi khỏi phòng cấp cứu, Lâm Hi nở nụ cười: "Quan tâm tôi thế à?"
Lý Huyền còn định biện bạch gì đó, điện thoại lại đột nhiên vang lên, vừa nhấc máy, giọng nói vội vàng của Dịch Tiểu Gia đã truyền tới: "Chị Huyền, chị đang ở cùng với Lâm Hi đúng không?"
"Đúng vậy."
"Có phải Lâm Hi đánh nhau với người ta hay không!"
Lý Huyền theo bản năng cảm thấy không ổn: "Tại sao em lại biết?"
"Trên internet đều đưa tin rồi ạ!" Dịch Tiểu Gia nôn nóng: "Có người chụp ảnh, đăng trạng thái nói Lâm Hi đánh nhau với người khác ở trên phố, trên Weibo đều chuyển phát điên cuồng! Thật là… Tại sao cậu ấy lại đánh nhau với người ta! Chị Huyền chị ở bên cạnh cũng không khuyên cậu ấy một chút, việc này có ảnh hưởng rất tiêu cực đấy!"
Cô khuyên? Việc này đâu thể khuyên là xong chuyện!
Lý Huyền vừa cúp máy đã lập tức mở điện thoại ra, kết quả hot search trên Weibo đều là tin tức về Lâm Hi, chắc chắn là âm mưu của nhóm người nào đó, hình ảnh chụp rất rõ cảnh Lâm Hi đánh nhau với đám đàn ông kia, bộ dáng anh hung ác, ánh mắt quyết tuyệt, lời bình đi kèm là: "Trên phố, tự nhiên lại gặp được cảnh kéo bè kéo lũ đánh nhau, nhưng trông mặt người kia thật sự rất quen!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!