Chương 21: Con bạc

Lý Huyền ở trong công ty cả ngày, một đống công việc bận rộn đến tối tăm mặt mũi, đến tối mới từ công ty đi ra, lại bị phóng viên giải trí ngồi canh bên ngoài công ty vây kín, muộn như vậy còn ở ngoài cửa công ty chờ cô, tên nhóc này cũng thật chuyên nghiệp.

"Xin hỏi vì sao cô bằng lòng viết nhạc cho một người mới chưa ai biết đến mà lại từ chối lời mời của Hoắc thiên vương?"

"Cô với Hoắc thiên vương có ân oán cá nhân đúng không?"

"Có phải cô muốn mượn ca sĩ mới để chèn ép Hoắc thiên vương hay không, hay chỉ là nâng đỡ người mới?"

"Nghe nói hiện tại người mới Lâm Hi đã có đủ thế, tương lai có thể sẽ ký kết hợp đồng với truyền thông Thịnh Ngu, chuyện này có thật không?"

"Đây là động thái cá nhân của cô hay liên quan đến truyền thông Thịnh Ngu?"

"Rốt cuộc quan hệ của cô với Lâm Hi là gì?"

Lý Huyền im miệng không nói, muốn chen ra khỏi đám đông, nhưng nhóm phóng viên này lại vây chật như nêm cối, bất kể cô đi bên nào, bọn họ đều đuổi theo như ong vỡ tổ, nhất quyết ép Lý Huyền nói ra vài câu, không chịu bỏ qua.

Đúng lúc này, một tiếng huýt sáo trong trẻo cắt ngang trời đêm ồn ào, một giọng nam trầm thấp mang theo chút ngả ngớn từ phía sau vang lên: "Này, cô giáo của tôi không thể nói được, mọi người đừng bắt nạt cô ấy."

Lý Huyền kinh ngạc ngẩng đầu, nhìn thấy Lâm Hi mặc bộ quần áo đấu bóng chày rộng rãi, đứng dưới đèn đường, khóe miệng hơi nhếch lên.

"Là Lâm Hi!"

"Không sai, chính là người mới kia!"

Nhóm phóng viên giống như lũ chuột nhìn thấy pho mát, lao về phía Lâm Hi như ong vỡ tổ, Lâm Hi đứng thẳng người, nghênh ngang đón đám phóng viên kia.

"Xin hỏi cậu với Lý Huyền có quan hệ gì?"

"Cô ấy là cô giáo của tôi." Lâm Hi nói vào microphone của một phóng viên nam có vóc dáng thấp bé liên tục không chen lọt: "Không nên chen chúc, chú ý an toàn."

"Xin hỏi cô giáo của cậu Lý Huyền có ý đồ mượn cơ hội nâng đỡ người mới để chèn ép Hoắc thiên vương hay không."

"Wow, vấn đề của cô thật là sắc bén." Lâm Hi khoa trương cười nói, ngước mắt nhìn về phía cô gái trẻ nêu ra câu hỏi vừa rồi, cô gái nhỏ bị Lâm Hi nhìn chăm chú, mặt chợt ửng đỏ, thoáng lung túng.

"Một thiên vương có thể bị một người mới chưa debut chèn ép, cô giáo của tôi từ chối lãng phí thời gian viết nhạc cho anh ta, là lựa chọn rất sáng suốt."

Đúng lúc này, bên người anh có một phóng viên nữ bị đám phóng viên giải trí xung quanh xô đẩy đến suýt chút nữa té ngã, Lâm Hi tay mắt lanh lẹ, đỡ lấy cô ấy, nở nụ cười dịu dàng: "Cẩn thận một chút."

Mặt nữ phóng viên kia đỏ bừng, ánh mắt hiện ra thần sắc khắc thường, liên tục gật đầu: "Cảm ơn, cảm ơn cậu."

Nói chung, bất kể là ngôi sao nổi tiếng hay tam tuyến không có danh tiếng, đều trốn tránh paparazzi, không hề tôn trọng, có đôi khi còn xảy ra mâu thuẫn kịch liệt thậm chí vung tay đánh nhau, thái độ dịu dàng mà lễ phép của Lâm Hi bỗng chốc đã chiếm được tình cảm của những phóng viên ở đây. Trong thời gian mười phút, những vấn đề phóng viên đưa ra, anh hỏi gì đáp nấy, vừa chọc cười đồng thời vô cùng khéo léo tránh khỏi một số vấn đề gài bẫy, bộc lộ ra sự thông minh và hài hước hiếm ai sánh kịp.

"Cũng muộn rồi, tôi còn một ít vấn đề về âm nhạc cần cô giáo Lý Huyền chỉ bảo, mọi người có thể thả cho chúng tôi đi không?" Lâm Hi nhìn về phía đám phóng viên.

Mọi người hai mặt nhìn nhau, chủ động giải tán.

Lâm Hi gật đầu với Lý Huyền từ xa, Lý Huyền vội đuổi theo anh, những phóng viên kia không ngừng tạm biệt Lâm Hi: "Tạm biệt nhé!"

"Trên đường chú ý an toàn."

……

Lý Huyền dẫn Lâm Hi đi xuống gara ngầm, mở cửa xe ngồi vào, xoay đầu nhìn anh một cách nghiêm túc: "Cậu có biết mình đang làm gì không……"

Cô còn chưa dứt lời, Lâm Hi đã vươn tay, nắm lấy đôi môi cô: "So với người khác một câu cũng nói không nên lời, miệng tôi cạch cạch cạch như súng có phải tốt hơn không."

Lý Huyền cảm nhận được đầu ngón tay thô ráp vì thường xuyên gảy đàn của anh, trong lòng chợt nổi lên cảm giác khác thường, sau khi đợi anh buông tay ra, cô rũ mắt lẩm bẩm: "Trước mắt, không đáp lại mới là thái độ tốt nhất, làm như cậu sẽ bị bọn họ bám lấy không tha."

"Chân trần thì sợ gì xỏ giày?" Lâm Hi hừ lạnh một tiếng: "Loại chuyện như thế này nên thể hiện rõ thái độ mới tốt, một mực lảng tránh có khác nào cam chịu đâu."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!