Lý Huyền tắm xong, thay sang một chiếc áo sơ mi dáng ôm sạch sẽ và quần dài, bọc bản thân kín mít từ trên xuống dưới. Từ trong phòng tắm đi ra, người nào đó đang đeo tạp dề hoa nấu cơm, bưng đĩa cơm chiên trứng vừa làm xong lên bàn, quay đầu lại nhìn cô một cái, lại cầm cái đĩa, chia cơm chiên trứng ra làm hai phần để lên bàn.
Chú chó lông vàng ngồi ngoan ngoãn bên người Lâm Hi, nhếch miệng chảy nước dãi, nhìn anh thèm thuồng.
Lâm Hi không kiên nhẫn hỏi: "Cô có ăn hay không?"
"Xin lỗi, buổi sáng tôi không ăn đồ dầu mỡ." Lý Huyền vẫy tay, đi ra ban công, đổ thức ăn cho chó ra đĩa, xoay người đến chỗ tủ lạnh cầm sữa bò bỏ vào lò vi sóng hâm nóng, lại nướng hai lát bánh mì sandwich, Lâm Hi đổ hai phần cơm chiên trứng vào nhau: "Vừa khéo, dù sao tôi cũng không làm phần của cô."
Lý Huyền ngồi đối diện anh, vừa cắn bánh mì, vừa lén ngước mắt quan sát anh, Lâm Hi cầm thìa, xúc từng miếng từng miếng nhai cơm.
"Buổi sáng ăn thứ này, không dễ tiêu hóa nhỉ." Lý Huyền tò mò hỏi.
"Dạ dày tôi không kén ăn như vậy." Lâm Hi lười giải thích.
Lý Huyền gật đầu, không hỏi nhiều, nhìn anh ăn một bát cơm lớn còn chưa đủ, lại ăn luôn bánh mì của cô, cô yên lặng đứng dậy, lấy túi bánh mì sandwich trong tủ lạnh bỏ lên đĩa, đẩy đến trước mặt anh.
Một thời gian rất dài, bụng Lâm Hi luôn trong tình trạng đói khát, sau khi nhà họ Hồ sinh được một đứa con trai mập mạp, từ đó về sau, mọi người trong nhà đều coi đứa trẻ được mua về là cái đinh trong mắt, thứ nhất là vì anh không chịu nhận Hồ Đại Bằng và Kim Hoa làm bố mẹ, thứ hai, vì mua anh, gần như đào sạch vốn của cái nhà này, Hồ Đại Bằng chỉ có thể mỗi ngày làm việc càng thêm vất vả, đi sớm về muộn, mới có thể chống đỡ chi phí tổn thất, cho nên bọn họ đối với Lâm Hi, hiển nhiên vô cùng oán giận.
Tối đến Hồ Đại Bằng làm nông trở về, nếu tâm trạng không tốt sẽ lấy Lâm Hi làm bao cát trút giận, tay đấm chân đá còn tính nhẹ nhàng, có một lần bởi vì Lâm Hi không chịu chịu thua, luôn mở to mắt trừng gã, nếu không phải có người già trong nhà ngăn cản, suýt chút nữa gã đã lấy kéo móc mắt Lâm Hi ra, gã túm anh vào trong sân, trói ở trên cây, treo suốt một đêm, buổi sáng ngày hôm sau, khi Lâm Hi được thả xuống, toàn bộ khuôn mặt bị sung huyết sưng như đầu heo.
Nhưng chút đánh đập này không tính là gì, điều chết người phải là đói bụng, nhà họ cố tình bỏ đói anh, nhưng lại không để anh chết đói, mỗi ngày cho một cái bắp ngô hoặc là bánh bột ngô, duy trì sự sống. Trong thôn thường xuyên có đám trẻ con, cầm bánh bao hoặc bánh nướng lớn, cố ý lắc lư bên người Lâm Hi, cắn từng miếng từng miếng một ăn trước mặt anh, Lâm Hi đói đến ngất đi, những đứa trẻ đó cầm đồ ăn dụ dỗ anh, nói nếu anh cởi quần, hoặc anh quỳ trên mặt đất bắt chước chó sủa vài tiếng, thì sẽ chia đồ ăn cho anh, Lâm Hi nhỏ nhỏ gầy gầy, xương cốt lại cứng cáp, tuyệt không chịu quỳ trên mặt đất học tiếng chó sủa, thà rằng chết đói còn hơn.
Tình trạng đói khát này vẫn luôn tiếp tục đến khi Lâm Hi lớn hơn một chút, có sức lực giúp nhà họ làm nông, cuối cùng mới có thể ăn no, vì bọn họ phát hiện, để anh ăn no có sức lực, làm lụng được nhiều, có lẽ còn có thể vớt vát hồi lại vốn. Lâm Hi sau này, không bao giờ giống Lâm Hi vừa mới tới Hồng Câu Loan, cái gì cũng không ăn, thấy thịt mỡ là buồn nôn.
Bây giờ anh bị đói khát tra tấn, đối với tất cả đồ ăn chứa tinh bột, có cảm giác gần như là thèm khát, loại thèm khát này dần dần trở thành bệnh tâm lý, cho dù trở về thành phố, sức ăn của anh vẫn lớn đến kinh người, không hề có hứng thú với đồ ăn sang quý, cho dù là bữa sáng, cũng nhất định phải ăn một bát cơm lớn mới có thể lấp đầy bụng.
Cả buổi sáng, hai người đều ngâm mình trong phòng âm nhạc, phòng âm nhạc của Lý Huyền rất lớn, bên trong còn có một phòng thu âm chuyên nghiệp loại nhỏ, Lâm Hi dựa theo yêu cầu của Lý Huyền, đeo tai nghe thu âm bản nháp, không ngừng thay đổi cực hạn quãng giọng cao thấp khác nhau, Lý Huyền vừa nghe, vừa chỉ ra vấn đề cho anh. Tính tình tên nhóc này trong cuộc sống không phải rất tốt, nhưng khi làm việc, sự kiên nhẫn của anh gần như vô hạn, mỗi một lần thử, đều nỗ lực cải tiến, đạt tới yêu cầu của Lý Huyền dường như vẫn chưa đủ, yêu cầu của anh đối với bản thân còn cao hơn.
Anh từng được huấn luyện thanh nhạc chính quy, nhưng những thứ này đối với Lâm Hi ở hiện tại mà nói, vẫn chưa đủ. Sở dĩ Triển Bằng có thể tích lũy được nhiều fan ở vòng loại như vậy, không chỉ có ở chỗ ngoại hình cậu ta đẹp trai, quan trọng hơn là cậu ta có giọng hát nội lực, lại có kỹ thuật, đó là bởi cậu ta được huấn luyện âm nhạc chuyên nghiệp, rất nhiều kinh nghiệm có được nhờ tích lũy lâu dài.
Giọng hát Lâm Hi quả thật rất tốt, nhưng đúng như lời Triển Bằng theo, cách hát của anh, vẫn rất hoang dã, hoàn toàn hát bằng cảm giác, rất nhiều kỹ thuật hát anh cũng không hiểu.
Vừa khéo những thứ này Lý Huyền lại am hiểu nhất, cô xuất thân từ dòng dõi nghệ thuật, mẹ cô là ca sĩ âm nhạc nổi tiếng, thường xuyên nhận lời mời đến sân khấu Broadway biểu diễn, mà bố lại là nghệ sĩ piano của dàn nhạc đứng đầu Trung Quốc, cô được hun đúc mưa dầm thấm lâu trong âm nhạc, tài năng âm nhạc vô cùng nổi trội, cho nên ở phương diện kỹ thuật và chất giọng, cô có thể cung cấp cho Lâm Hi một hệ thống huấn luyện vô cùng hoàn chỉnh.
Vòng thi đấu top 4, Lâm Hi chuẩn bị ca khúc 《 Mối tình đầu 》, anh hát hết lần này đến lần khác trong phòng thu âm, mỗi một lần sau khi hát xong, anh đều cẩn thận nghe lại, chỗ nào không hài lòng, sửa qua rồi hát lại một lần, ban đầu Lý Huyền còn có thể canh giữ ở bên ngoài giúp anh cùng nghe, sau đó lỗ tai cô gần như đóng kén, dứt khoát để Lâm Hi luyện tập một mình, còn bản thân vào phòng piano, sửa lại bản thảo《 Hy vọng 》 một lần nữa.
Trải qua một tuần huấn luyện tàn khốc, vòng thi đấu top 4, cuối cùng cũng tới.
Trước một giờ bắt đầu cuộc thi, các fans não tàn cũng đã canh giữ kênh phát sóng trực tiếp trên internet, khu bình luận cãi cọ ồn ào, các fangirl spam cổ vũ hò hét cho thần tượng, fans Triển Bằng và Lâm Hi chiếm cứ nửa giang sơn, hai bên giống như kẻ thù không độ trời chung, ầm ĩ, xâu xé nhau.
Giữa trưa vừa mới ăn cơm xong, các thí sinh đã lần lượt đến hậu trường, bắt đầu hoá trang chuẩn bị. Đã trải qua vòng đấu loại, tận mắt chứng kiến thực lực khủng bố của Lâm Hi, Triển Bằng càng coi anh là cái đinh trong mắt cái gai trong thịt.
Hai giờ trước bắt đầu thi đấu, Đường Dã chọn một căn phòng trống không có ai, cầm thiết bị thu âm chuyên nghiệp của mình hát thu, cô ấy cũng quen mỗi khi thu âm bản nháp xong, cẩn thận nghe lại một lần, tìm ra thiếu sót rồi sửa đổi, trên đường đi một chuyến WC, lúc quay về trùng hợp đụng phải hai người Triển Bằng và Hứa Dịch từ trong phòng đi ra.
"Này, hai người các cậu, lén lút làm gì đấy?" Đường Dã vốn thẳng tính, không quen nhìn Triển Bằng kiêu ngạo và Hứa Dịch dối trá, chưa bao giờ có sắc mặt tốt với hai người này.
"Có thời gian để ý người khác, không bằng lo lắng cho bản thân mình, tạo dựng phong cách." Triển Bằng châm chọc một tiếng: "Fans rất dễ thay lòng đấy."
"Tôi chỉ hát theo phong cách của mình, fans có khẩu vị gì tôi không thèm để bụng." Đường Dã dứt lời thoải mái vào phòng, "Rầm" một tiếng, cánh cửa đóng lại thật mạnh.
"Giống hệt thằng kia, nổi tiếng rồi là kiêu." Triển Bằng hừ lạnh xoay người đi, Hứa Dịch theo sau, bộ dáng có vẻ thấp thỏm, không nhịn được mà nuốt nước bọt, khi vào phòng hóa trang, Triển Bằng đặt tay lên vai Hứa Dịch, đè nặng xuống, mỉm cười âm hiểm với cậu ta, ý tứ trong ánh mắt, trong lòng Hứa Dịch biết rõ ràng.
Lâm Hi đi thong thả vào phòng nghỉ, phòng nghỉ không có người, top tám thí sinh đều ở trong phòng hóa trang chuẩn bị, Lâm Hi được Lý Huyền trang điểm giúp anh từ giữa trưa, việc này đã đắc tội với nhà tạo mẫu, rõ ràng ngứa mắt kỹ thuật của người ta mới mời người khác hoá trang, thế nên Lâm Hi cũng lười vào phòng hóa trang, dứt khoát tới phòng nghỉ chờ mở màn.
Trên đường Hứa Dịch đến đây, cầm cốc giấy, rót cốc nước ấm, nhân tiện cũng rót cho Lâm Hi một cóc, đi đến bên người anh thân thiết nói: "Anh Lâm, uống miếng nước cho đỡ khát."
Tên Hứa Dịch này như keo bôi trên da chó, trước đây ở trường, Lâm Hi bị cậu ta làm phiền suốt ngày, nhưng bây giờ cả ngày cậu ta dính lấy Triển Bằng, rất ít khi lắc lư trước mắt anh.
Lâm Hi nhận cốc nước cậu ta đưa, nhìn nhìn, cong khóe miệng cười lạnh một tiếng: "Cậu mẹ nó không hạ độc tôi đấy chứ?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!