Đêm đen vắng vẻ, ánh đèn bên đường lay động…
Lý Huyền nhìn qua gương chiếu hậu, mắt liên tục liếc chiếc Mercedes
-Benz màu đen ở phía sau, tâm nói cô gái nhỏ này đúng là khó chơi.
Cô lái xe vòng qua cửa khách sạn Hải Thiên một vòng, vẫn không dừng lại, lập tức lái về tiểu khu Hương Tạ mình ở. Xe đi vào một khu biệt thự xa hoa, chiếc Mercedes
-Benz theo sau là xe bên ngoài, tất nhiên sẽ bị bảo vệ chặn lại, Lý Huyền liếc gương chiếu hậu một cái, hừ lạnh một tiếng, lái xe vào gara.
Đỗ xong, cô xuống xe nhanh như chớp, mở cửa ghế sau, Lâm Hi đang ngủ say như chết, nhớ lại chuyện xảy ra hôm nay, Lý Huyền bất mãn đóng sầm cửa lại, thầm nghĩ ném anh lại trong xe một đêm.
Nhưng đúng lúc Lý Huyền cầm chìa khóa, đang định đi ra khỏi gara, đột nhiên nghe thấy tiếng khóc nức nở khe khẽ, trong đêm khuya yên tĩnh vô cùng dọa người, tiếng nức nở vẫn vang lên, cô kinh ngạc quay lại, nhìn thấy người cao 1m85 như Lâm Hi lại nằm cuộn tròn trên ghế như trẻ con, cả người co quắp, giống như bị bóng đè, vẻ mặt vô cùng hoảng sợ, thở dồn dập, miệng phát ra từng tiếng kêu khản đặc: "Đừng đánh tôi, đừng đánh!"
Ấn đường Lý Huyền nhăn lại, tay cầm lấy cánh tay anh, dùng sức đẩy đẩy, gọi vài tiếng:" Lâm Hi, tỉnh tỉnh, cậu mơ thấy ác mộng à."
Lâm Hi chợt bắt lấy tay cô, tựa như bắt được một cọng rơm cứu mạng, nắm chặt: "Giúp giúp tôi, giúp giúp tôi, cầu xin mọi người, đừng bỏ tôi lại! Dẫn tôi đi đi mà! Mẹ! Mẹ! Mẹ ở đâu… Vì sao mẹ vẫn chưa tới cứu con?"
Tim Lý Huyền chợt nhói, bị tiếng nói tuyệt vọng mà giãy dụa của anh siết chặt.
Cuối cùng vẫn mềm lòng, nhất là vừa rồi còn đóng giả làm mẹ người ta, cô đỡ Lâm Hi đi ra khỏi gara, lấy chìa khóa mở cửa biệt thự.
Có vẻ Lâm Hi cũng tỉnh táo lại một chút, ánh mắt nhập nhèm, nửa khép nửa mở nhìn về phía cô, nói được một câu hoàn chỉnh: "Tại sao lại là cô?"
Cơ thể mảnh mai của Lý Huyền gần như bị anh ép xuống mặt đất, thở hổn hển trừng mắt liếc anh một cái: "Thất vọng lắm hả? Làm hỏng chuyện tốt của cậu chứ gì."
Lâm Hi cười, cười khanh khách không dừng lại được, nước mắt trên mặt vẫn chưa khô, khuôn mặt điển trai dính chút ánh nước, vô cùng quyến rũ.
Lý Huyền ném anh lên sô pha, chú chó vàng Tây Bảo tung ta tung tăng từ trên ban công chạy tới, trong nhà có khách nó là đứa vui vẻ nhất, chảy hết nước dãi xuống mặt Lâm Hi.
"Tây Bảo, tránh ra." Lý Huyền quát khẽ một tiếng, chú chó vàng ngoan ngoãn ngồi xuống, bất động.
"Hi Bảo (1), sao gọi thân thiết như vậy?" Lâm Hi thể hiện niềm vui với cô: "Nếu không, cho cô hôn một cái này." Dứt lời, anh duỗi tay ôm chú chó vàng bên cạnh, giả vờ hôn nó, chú chó vàng toét miệng, lè đầu lưỡi to ra, liếm mặt Lâm Hi.
"Ồ ~ thật là cuồng dã, tôi thích."
"Bẩn chết đi được." Lý Huyền thấy tên nhóc này thân thiết với chó không ngừng, bèn đuổi Tây Bảo đi, ghét bỏ cầm khăn ướt lau mặt cho Lâm Hi, chú ý tới túi quần anh phồng lên, cô tò mò sờ soạng, sau khi móc ra mới phát hiện là một xấp nhân dân tệ màu đỏ.
Lý Huyền dùng ngón tay lật lật, năm ngàn, chỉ vì chút tiền ấy, suýt chút nữa đã bán mình đi, tên nhóc này ruột cuộc thiếu bao nhiêu tiền…
Lý Huyền cởi giày da của anh ra, xếp ngay ngắn lên tủ giày của mình, cô nhận thấy, thực ra Lâm Hi rất biết tự chăm sóc cho bản thân, đôi giày này, tuy không phải hàng hiệu cao cấp, nhưng giá cả ít nhất không dưới hai ngàn tệ, bộ quần áo trên người kia, đều nằm trong phạm vi kinh tế cho phép, có thể cho bản thân sự lựa chọn tốt nhất.
Không hối tiếc, có chí tiến thủ, có thể yêu thương bản thân.
Thật ra tên nhóc này cũng không tệ như vậy.
Lý Huyền dọn dẹp phòng khách cho Lâm Hi, thay chăn ga, sau đó lối kéo tên say rượu kia vào phòng, như đang dỡ hàng, trực tiếp ném anh lên giường, nhìn dáng vẻ say khướt hiện tại của anh, chắc chắn không thể tắm rửa, tạm chấp nhận mà ngủ một đêm vậy.
Sau khi thu xếp cho Lâm Hi xong, Lý Huyền chạy đi tắm rửa, thay áo ngủ sạch sẽ, sau đó đến phòng âm nhạc.
Linh cảm sáng tác bỗng nhiên kéo đến cuồn cuộn như nước khiến cô mất ngủ, cô ngồi bên piano, thử cụ thể hóa những âm thanh trong đầu qua phím đàn, vừa cầm bút viết nhanh bản nhạc lên giấy, vừa lướt tay trên piano, giờ phút này từng phím đàn như hoà hợp làm một với cô, cô để bản thân hoàn toàn đắm chìm trong thế giới âm nhạc, cơ thể nặng nề tựa như thoát khỏi trần thế, tự do phiêu lưu.
Nhạc dạo của ca khúc này rất sôi nổi, nhưng ở phần điệp khúc, lại nhuộm đẫm cảm xúc dịu dàng, cô đề tên cho nó là: 《 Hy vọng 》
Lý Huyền sáng tác đến tận đêm khuya mới hoàn thành bản thảo《 Hy vọng 》, vươn người nhức mỏi, cơ thể giống như bị đào cạn sức lực, nhưng trong lòng lại vô cùng thoả mãn, mới vừa quay người lại, cô bỗng nhìn thấy Lâm Hi đang dựa vào tường bên cửa, sắc mặt hơi phiếm hồng, có chút gì đó không thích hợp.
"Đã say như vậy rồi sao cậu không đi ngủ đi?" Lý Huyền đi ra cửa, tiện tay đẩy đẩy anh, nhưng không ngờ anh nắm ngược lại khoá chặt tay cô, dồn cô vào trong phòng, trong lòng Lý Huyền kinh hãi, bước chân lộn xộn, lùi lại mấy bước, kết quả bị anh đè lên piano, một loạt âm thanh phím đàn chói tai vang lên, chấn động màng nhĩ, rung động tim cô.
Cùng lúc đó, mặt Lâm Hi dán lên mặt cô, cô mở to hai mắt, hoảng sợ nhìn người thiếu niên có khuôn mặt tuyệt mỹ này.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!