"Thích không?"
Ánh mặt trời chiếu qua cửa sổ thủy tinh, từng hạt bụi li ti trong không khí đều nhuốm vẻ mờ ám kiều diễm…
Lâm Hi chăm chú nhìn cô thật lâu, đột nhiên cười khẽ một tiếng, chậm rãi giải thích: "Cũng mệt chất giọng ô nhiễm của Triển Bằng, hát ra thật sự rất rác rưởi, nếu tôi không ra tay cứu lại một chút, chỉ sợ 《 Giọt sương 》 của cô bị cậu ta làm hỏng."
Hừ! Cô không tin!
Cuối cùng Lâm Hi bất đắc dĩ che mắt: "Cô đừng bày cái vẻ mặt không biết xấu hổ này ra, cô viết nhạc cho tôi, tôi có qua có lại, không cần cảm ơn đâu."
Làm mà không nhận.
Chỉ có tên nhóc thối mới không biết xấu hổ!
"Tại sao cậu lại không cần bài hát tôi viết?"
Lý Huyền tức giận, lại có phần thất vọng, nghĩ đến hôm đó anh nói, một người làm âm nhạc, ngay cả điều cơ bản nhất là ca hát còn mất đi, có thể sáng tác ra một ca khúc làm rung động lòng người, chỉ sợ cũng không dễ dàng.
Thế nên, anh không thích 《 Mối tình đầu 》 mà cô viết à?
Dường như Lâm Hi cũng đoán được suy nghĩ trong lòng cô, ấn đường nhíu lại, không tình nguyện mà giải thích: "Tuy cô không thể ca hát, nhưng trước mắt, trình độ của cô quả thật cao hơn những người khác, thế nên tôi chọn cô, còn vì sao tự dưng tôi lại đổi ca khúc biểu diễn, đơn giản là vì làm nổi bật mà thôi, cái tên họ Triển kia tôi đã nhịn cậu ta lâu lắm rồi."
Vì làm nổi bật, thật vậy sao?
Không phải đâu…
Bản cải biên 《 Giọt sương 》 kia, rõ ràng đã phí rất nhiều tâm tư.
Cho nên, có phải anh đối với cô…
"Mẹ nó, mặc kệ cô suy nghĩ điều gì tôi cũng phải nói cho cô, không có chuyện đó đâu." Lâm Hi lẩm bẩm một tiếng, mắt liếc ra ngoài cửa sổ: "Cô đừng nghĩ quá nhiều…"
"Tôi rất thích." Cô đột nhiên nói.
"Gì cơ?"
Lý Huyền nhìn anh, nghiêm túc lặp lại: "Tôi nói, phần cải biên của cậu tôi rất thích."
Lâm Hi nhìn cô từ xa, thật lâu sau, khóe miệng dường như cố gắng kìm nén không cong lên, khẽ khụ một tiếng: "Ca khúc 《 Mối tình đầu 》 mà cô viết, tôi định hát vào vòng thi sau
Lý Huyền gật đầu: "Có thể biểu diễn trong trận bốn người mạnh nhất, nếu dùng trong trận chung kết tranh giải quán quân không khỏi quá keo kiệt, tôi sẽ giúp cậu viết."
"Tại sao cô dám khẳng định tôi có thể tiến vào trận chung kết, còn có thể giành được quán quân?" Lâm Hi ngồi trên ghế xoay một vòng, bâng quơ ngước mắt hỏi.
"Người tôi dẫn dắt không có khả năng ngay cả trình độ vào top bốn giành chức quán quân cũng không lấy được." Lý Huyền vô cùng kiêu căng.
Khoé miệng Lâm Hi nhếch lên, sự tự tin này, rất hợp khẩu vị của anh.
"Từ giờ đến lúc chọn top bốn còn một tuần, giọng hát, sự tự tin, và kỹ năng của cậu đều có có thể phát triển cao hơn nữa, bắt đầu từ ngày mai tôi sẽ thực hiện huấn luyện chuyên nghiệp cho cậu." Lý Huyền rút bút ra, nhanh chóng viết địa chỉ nhà xuống tờ danh thiếp của mình, đưa cho Lâm Hi: "8 giờ sáng hàng ngày, tôi ở nhà chờ cậu, không được đến muộn."
Lâm Hi nhận lấy tấm danh thiếp, đột nhiên nở nụ cười.
Vẻ mặt Lý Huyền lập tức có chút mất tự nhiên: "Cậu cười cái gì?"
"Phụ nữ mời tôi đến nhà, thông thường chỉ muốn làm một việc."
"……"
———-
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!