Chương 14: Thiếu nữ

"Cậu muốn dọn đến khách sạn à?" Lý Huyền nhìn chỗ hành lý Lâm Hi đặt bên tường.

Lâm Hi đang ở trong phòng vệ sinh lấy nước vuốt lại mái tóc, rầu rĩ lên tiếng.

"Xe của tôi đỗ bên ngoài quán bar, cách đây rất gần, muốn tôi đưa cậu đi không?" Cô thờ ơ dựa vào cửa hỏi.

Lâm Hi nhấc khuôn mặt thon dài lên, nhìn Lý Huyền từ trên cao, Lý Huyền bị anh nhìn chằm chằm đến ớn lạnh cả người, xoay người đi: "Không cần thì thôi vậy."

"Này." Lâm Hi gọi cô lại từ phía sau: "Vậy cô chờ tôi một lát."

Khoé miệng Lý Huyền hơi nhếch lên, cô đi ra ban công phơi nắng, mười lăm phút sau, cô quay trở lại phòng khách. Trong phòng vệ sinh, Lâm Hi còn đang vuốt ve tóc của mình, hôm qua nhà tạo mẫu tóc giúp anh cắt tóc, anh vừa chạm tay vào, mỗi sợi tóc như thoát khỏi sinh mệnh anh, căn bản không nghe anh sai bảo, khiến anh rất nóng lòng.

Lý Huyền khoanh tay, sa mạc lời nhìn anh: "Nhanh lên nào!" Cô còn phải đi làm đấy!

Lâm Hi không thèm quan tâm cô, dùng từ tí từng tí nước một vuốt tóc mái.

Lý Huyền trừng mắt, đi đến, lấy keo xịt tóc trên bồn rửa xịt vào tay mình, xoa xoa, không kiên nhẫn nói: "Cậu cúi đầu xuống."

Lâm Hi nghi ngờ nhìn cô một cái, khẽ kêu lên, không tình nguyện mà khom lưng cúi đầu, vươn đầu đến trước ngực Lý Huyền, Lý Huyền duỗi tay vuốt lên mái tóc rối tung của anh, thật là ngốc, đến tóc của mình cũng không xử lý được, ngần ấy năm anh sống như thế nào vậy?

"Tại sao lại cắt tóc?"

"Hè đến, nóng."

"Nói bậy." Lý Huyền không tin: "Vì vòng đấu loại đúng không."

Lâm Hi ừm một tiếng, không trả lời cô.

"Cậu cũng biết, quả đầu như ổ gà của cậu rất nhức mắt à?" Lý Huyền vuốt tóc cho anh.

"Cút cút cút!" Lâm Hi xoay người đi, lại bị Lý Huyền giữ chặt cổ áo, kéo anh lại, cầm bình xịt gôm xịt lên đầu anh, xem như bước tạo hình cuối cùng.

"Được rồi." Lý Huyền cười cười, ngắm nhìn anh, đúng là sau khi thay đổi kiểu tóc, khí chất của anh hoàn toàn khác trước, có khuôn mặt này giữ thể diện, bất kể đi đến đâu, cũng là phong cảnh.

Lâm Hi xoay người nhìn mình trong gương, tự luyến mà vuốt cằm, ngó trái ngó phải, thưởng thức chính mình: "Cũng được đấy!"

Câu này có được coi là khẳng định tay nghề của cô không?

Lý Huyền lăn lộn trong giới giải trí nhiều năm như vậy, cũng gặp không ít nam nghệ sĩ, loại tạo hình nào hấp dẫn fans nhất, cô quá hiểu.

"Không cần cảm ơn đâu." Lý Huyền rửa tay, xoay người đi ra ngoài, Lâm Hi liếc xéo cô một cái, xùy một tiếng: "Ai muốn cảm ơn cô."

Lâm Hi hừ hừ rồi tiếp tục mân mê tóc của mình.

Đến khi anh biếng nhác xách hành lý xuống tầng, Lý Huyền đã lái xe đến ngõ Tam Lộ, mở cốp xe ra, để Lâm Hi bỏ hành lý vào trong.

"Trong vòng đối kháng, cậu có yêu thích giáo viên nào không?" Trên đường, Lý Huyền hỏi anh.

Giáo viên vòng đối kháng tính cả Lý Huyền thì có bốn người, ba người kia cũng đều là nhân vật quan trọng trong làng âm nhạc Hoa Ngữ, hai sao nam là Phương Tử và Chu Mục Ca, một người là ca sĩ rock and roll, một người là ca sĩ hát nhạc thị trường rất được chào đón, một giáo viên nữ khác, tuy rằng không được chào đón bằng Lý Huyền, nhưng thời gian debut còn lâu hơn Lý Huyền, phong cách hát vô cùng độc đáo, tích lũy rất nhiều kinh nghiệm, cũng có được một nhóm fans cho mình.

Ba vị giáo viên, thực lực đều rất mạnh, bất kể chọn người nào, đối với người mới bây giờ mà nói, đều có sự trợ giúp to lớn.

Lâm Hi nhìn khung cảnh lướt qua cửa sổ, không trả lời, mà hỏi ngược lại: "Cô có thí sinh yêu thích không?"

Đã biết rõ rồi còn cố tình hỏi.

Dù sao cũng không ảnh hưởng, Lý Huyền cố tình không nhắc đến anh, ngược lại nói: "Thí sinh tên Triển Bằng cũng được."

"Ánh mắt cô rất giống trình độ uống rượu của cô đấy." Lâm Hi khinh thường hừ một tiếng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!