Mỗi lần lưỡi dao sắc nhọn vuốt qua, từng sợi tóc lại được cắt ngắn.
Sợi tóc đen dài rơi xuống đất, không tiếng động mà phản kháng, hành động bạo hành vẫn đang tiếp tục.
Dáng người nhà tạo mẫu tóc cao gầy nhưng rắn chắc, trang điểm thời thượng, cầm dao nhọn trong tay, không hề lưu tình mà cắt tóc.
Anh ta nhìn thoáng qua người đàn ông ngồi ngay ngắn trước gương, nhất thời quên mất phải hít thở, giống như một tác phẩm nghệ thuật vĩ đại, từ tay anh ta ra đời.
Người đàn ông trong gương, đã không còn tóc dài che khuất, rốt cuộc cũng lộ ra ngũ quan anh tuấn, tóc ngắn trẻ trung, sau khi cắt tỉa, tông đơ rời khỏi da đầu, giữa trán anh rũ xuống vài sợi tóc mái, trong vẻ ngoan ngoãn lại mang theo một chút nổi loạn, đây là phong cách đang thịnh hành nhất của nam giới hiện nay.
———-
Từ Diệp mở cửa vào nhà, nhìn thấy người đang thu dọn hành lý trước mặt, suýt chút nữa trượt chân, cả người bủn rủn, sau khi xác định người trước mặt thật sự là Lâm Hi, lúc này mới dám đi qua.
"Ôi ôi ôi!" Cậu ta đi lòng vòng xung quanh anh, không ngừng nói: "Cậu là ai nhỉ!"
"Tôi là bố cậu đấy!" Lâm Hi đá chân, Từ Diệp nhanh nhẹn tránh đi, lúc này mới thoáng tìm về chút cảm giác quen thuộc.
"Không ngờ nha Lâm Hi, ba ngày không gặp, cậu mẹ nó đã mượn xác hoàn hồn rồi! Tớ còn tưởng cậu là nam chính phim Hàn Quốc từ trong TV bò ra đấy!"
Anh chỉ cắt tóc thôi mà, đến mức này à? Lâm Hi trợn mắt, về phòng tiếp tục thu dọn đồ đạc.
"Nhưng phải nói, trước đây muốn cậu cắt tóc chắc khác gì muốn lấy mạng cậu, nói cái gì mà "Tôi chính là tôi, là pháo hoa duy nhất trong trời đêm", tại sao bây giờ lại bỗng nhiên suy nghĩ cẩn thận, muốn cắt quả đầu pháo hoa kia thế?" Từ Diệp chạy sang phòng Lâm Hi, khoanh tay dựa vào tường hỏi.
"Cậu nhìn xem tôi là ai?" Tay Lâm Hi cầm quần áo, bâng quơ quay đầu lại liếc cậu ta một cái.
"Lâm… Lâm Hi."
"Vậy cậu còn nói linh tinh cái gì."
Từ Diệp giật mình, giống như bị thuyết phục trong nháy mắt, nhún nhún vai, không hề rối rắm chuyện này nữa, đi tới giúp anh thu dọn đồ đạc.
Từ Diệp quen biết tên nhóc này, đã từ nhiều năm trước, lúc mới gặp, kiểu đầu Smart đã để lại ấn tượng sâu sắc cho cậu ta, mà người này, cách hành xử còn dị hơn so với kiểu tóc của mình, không hề giống mọi người xung quanh, nhưng cụ thể khác ở đâu, Từ Diệp lại không thể nói được. Dường như anh vô cùng thông minh, học một biết mười, nhưng lại giống như rất ngốc, không đâm vào tường thì sẽ không từ bỏ ý định, đã đâm vào tường thì càng không từ bỏ ý định, những gì gọi là chuẩn mực của con người thông minh không thể áp dụng lên người anh, cuộc sống của anh rất vất vả, nhưng tài hoa và thiên phú của anh, lại khiến những vất vả này trở nên không đáng giá nhắc đến. Vào lúc anh nghèo nhất, ngay cả một gói thuốc lá cũng không mua nổi, nhưng lại giống như rất giàu có, có thể chi mấy vạn tệ chỉ để nghe một buổi live show của ban nhạc nước ngoài.
Mà điều khiến Từ Diệp khó hiểu chính là tên của anh rõ ràng được gửi gắm tình yêu và hy vọng, mà anh lại giống như bò ra từ vũng bùn tối tăm nhất.
Từ Diệp nhìn anh, trong lòng nghĩ, sức quyến rũ của anh có thể hấp dẫn mọi người xung quanh, nhất định có thể chinh phục rất nhiều người, cả nước… Thậm chí là toàn thế giới.
Thật sự phải đi lên con đường ngôi sao rồi!
"Cậu còn quay về không?" Từ Diệp có chút không nỡ, lại có chút buồn phiền.
"Ông đây đâu phải ra chiến trường." Lâm Hi duỗi tay xoa rối tóc Từ Diệp: "Sao cậu phải sợ vừa đi không trở về?"
"Nếu cậu trở thành ngôi sao, nhất định không thể ở lại đây!" Nhưng Từ Diệp lại lập tức tự an ủi mình: "Trước đây đâu phải cậu không có cơ hội, nếu muốn nổi tiếng đã sớm nổi tiếng rồi."
Cậu ta không tin anh, lần này nhất định sẽ bận việc.
"Tôi ở trong khách sạn mấy ngày, nhớ giúp tôi dắt chó đi dạo đúng giờ." Lâm Hi dặn dò một tiếng, quay về phòng.
"Tôi là bảo mẫu cậu à?"
"Không phải của tôi, là của nó." Lâm Hi chỉ chỉ chú chó đen đang nằm phơi nắng ngoài ban công.
"Lâm Hi đệch mợ cậu!"
Lâm Hi lấy tập bản thảo trong ba lô ra, lại thử ngâm nhẹ một lần, Từ Diệp không muốn quấy rầy anh nữa, xoay người rời khỏi phòng.
Trên thế giới này, thật sự có người chỉ coi trọng tài hoa của bạn, tình nguyện đề cử bạn, vì bạn mà mở ra con đường bằng phẳng sao?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!