Chương 1: Âm thanh tự nhiên

"Cầu xin mọi người! Cầu xin mọi người cứu cháu!"

"Cháu không phải Đại Ngưu! Cháu tên là Lâm Hi! Cháu là Lâm Hi!"

"Bố cháu là Lâm Chính Huyền, mẹ cháu là Hà Nhược Lan, cháu không phải trẻ con ở đây! Cháu bị người bán tới!"

Đôi tay nhỏ bé gầy như que củi của bé trai, nắm chặt lấy bàn tay mềm mại của Lý Huyền năm 12 tuổi, khuôn mặt nhỏ ngăm đen, đôi mắt đau khổ bất lực, nhìn cô chằm chằm, tựa như bàn ủi.

Ánh mặt trời đột nhiên run lên một chút.

Lý Huyền bừng tỉnh từ trong cơn ác mộng, cả người lạnh lẽo, trên trán ướt đẫm mồ hôi lạnh, cô nhắm mắt lại, xoa xoa ấn đường, châm một điếu thuốc dành cho phụ nữ, cơ thể mảnh khảnh dựa vào đàn piano, nhìn những toà nhà cao tầng mọc lên san sát bên ngoài cửa sổ.

Phương xa, mặt trời từ từ ngả về phía Tây, cô nhớ lại sự việc mười bốn năm trước, nhớ lại buổi chiều hoà mình trong núi rừng Tây Bắc, nghe được âm thanh của tự nhiên kia.

Đài Cà chua có một game show tên là 《 Ngôi sao nhỏ 》, mười mấy năm trước đã vô cùng hot, làm nổi lên làn sóng về ngôi sao nhí, lúc ấy có rất nhiều ngôi sao nhí được khai quật ra, một đêm thành danh, trở thành bảo bối mà công chúng nâng niu trong lòng bàn tay.

May mắn, Lý Huyền năm 12 tuổi là một trong số đó.

Đoàn làm phim mang theo Lý Huyền cùng với năm ngôi sao nhí khoảng mười mấy tuổi, bôn ba ba ngày ba đêm, đi vào nơi sâu nhất, hoang vu nhất của núi rừng Tây Bắc, đến một thôn trại tên là Hồng Câu Loan, tiến hành ghi hình một tập chương trình.

Không nghĩ tới mới ngày đầu tiên ghi hình đã có chuyện xảy ra.

Lúc ấy, tổ tiết mục sắp xếp ngôi sao nhí kết hợp cùng trẻ em trong thôn tạo thành cộng sự, cùng hợp xướng một ca khúc, nhưng đến khi sắp quay, cộng sự của Lý Huyền vì ăn phải thức ăn hỏng nên đau bụng, không tới được.

Những đứa trẻ nông thôn được tuyển chọn, một ngày trước đã được tổ làm phim huấn luyện diễn tập, đảm bảo bọn trẻ sẽ không vì quá căng thẳng trước ống kính mà làm trò cười cho thiên hạ, bây giờ đột nhiên có đứa trẻ không tới được, chương trình sẽ không thể tiếp tục tiến hành, nếu bây giờ chậm trễ thì tất cả nhiệm vụ quay phim sau đó cũng sẽ bị chậm trễ.

Đạo diễn Triệu sốt ruột đến độ đi đi lại lại, yêu cầu trợ lý của mình trong vòng một giờ phải tìm được đứa trẻ thích hợp tham gia chương trình, không kịp huấn luyện thì đến lúc đó sẽ hát nhép, dù sao khán giả cũng chỉ muốn xem những ngôi sao nhí đến từ thành phố, chứ không phải mấy đứa trẻ bẩn thỉu trong thôn.

Rất nhanh, trợ lý dẫn đến một bé trai, Lý Huyền thò đầu ra tò mò quan sát cậu, mặt cậu đen nhẻm, không giống những đứa trẻ trong núi, làn da cậu rất mỏng, tuy gầy như que củi, nhưng đường nét trên mặt vô cùng rõ ràng, đôi sáng ngời tựa như mặt hồ trong suốt, hàng mi dài rậm cong cong, môi rất mỏng, mũi cao thẳng, tất cả ngũ quan đặt bên nhau, đẹp đến lạ thường, Lý Huyền vừa liếc mắt một cái đã bị dáng vẻ cậu hấp dẫn, cho dù trên người cậu mặc bộ quần áo cũ nát khâu khâu vá vá, thoạt nhìn mặt xám mày tro, nhưng trông cậu còn đẹp hơn những ngôi sao nhí khác đến từ thành phố của tổ tiết mục!

Dường như trợ lý cũng vô cùng vui vẻ, kéo quần áo đứa trẻ kia, chạy đến trước mặt đạo diễn tranh công:" Đạo diễn Triệu, thế nào, có phải đứa nhỏ này rất được không!"

Đạo diễn Triệu có cái bụng bia, mũi nở nang, đôi mắt híp tịt liếc cậu từ trên xuống dưới, gật gật đầu:" Không tồi, rất ăn ảnh."

"Cháu còn cõng cái này làm gì, mau đặt xuống đi." Trợ lý kéo đứa trẻ kia, trên lưng cậu còn gánh một khóm củi to nặng, gần như đè lên toàn bộ cơ thể của cậu, nghe thấy trợ lý nói, động tác cậu nhanh nhẹn tháo gánh củi xuống, phủi phủi tay áo, chợt nhẹ nhàng, vươn thẳng sống lưng, tinh thần sáng lạn.

Thật sự rất ăn ảnh!

"Cháu mau giới thiệu bản thân với đạo diễn đi." Trợ lý đứng bên cạnh thúc giục.

Trong mắt bé trai hiện lên một tia do dự, lướt qua giây lát, cậu nói: "Cháu tên là Đại Ngưu, năm nay 9 tuổi."

Cậu nói tiếng phổ thông rất rõ ràng.

"Cháu có biết hát không?" Đạo diễn Triệu ngồi trên ghế lớn, liếc qua bé trai hỏi.

Bé trai gật gật đầu.

"Cháu biết hát bài gì?"

"Chỉ cần nghe qua một lần cháu đều hát được." Bé trai nói.

Trên ghế lớn, đạo diễn cười, trợ lý cũng cười, không thể tưởng tượng được bọn trẻ đơn thuần hay thẹn thùng trong núi cũng sẽ mạnh miệng trước mặt người ngoài.

"Bạn nhỏ, không biết hát cũng không sao, đến lúc đó cháu nắm tay chị gái nhỏ kia, nói khẩu hình là được, không cần thật sự hát ra tiếng đâu." Trợ lý chỉ cho Đại Ngưu nhìn Lý Huyền đứng bên cạnh.

Hai người cách nhau một cánh đồng lúa vàng rực rỡ, nhìn nhau từ xa.

Bị ánh mắt đen nhánh như đêm của cậu liếc qua, Lý Huyền cảm thấy mặt mình thoáng nóng lên.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!