Mọi thứ trên đời đều có đạo lý, hoa cỏ theo mùa, trái chín theo vụ. Nhưng tình yêu và oán hận lại giống như vị giác, chẳng thể nói đạo lý.
Ta an ủi nó, cũng là tự an ủi chính mình.
Diễm Nhi khóc mệt rồi, gục đầu vào lòng ta ngủ thiếp đi. Nó gặp ác mộng, trong mơ thì thầm một câu xin lỗi.
Bệnh của Diễm Nhi khỏi rồi, tiên sinh gọi mấy lần vào thư phòng, nó đều ấp úng không chịu đi. Ta đoán chắc là Yêu Nhi dẫn đầu bắt nạt Diễm Nhi, không cho các huynh đệ tỷ muội chơi cùng nó. Ở tuổi này, đứa trẻ nào mà không khao khát bạn bè.
Hôm trước, lúc ta đem bánh táo đỏ đến cho Yêu Nhi, đã thấy Diễm Nhi lẻ loi đứng dưới bóng cây, ánh mắt đầy ghen tỵ nhìn các huynh đệ tỷ muội vui đùa.
"Là Tứ đệ bảo con phải quỳ xuống học chó sủa thì mới chịu chơi cùng." Diễm Nhi làm bộ rộng lượng phẩy tay:
"Trước kia không sao, vì áo quần vốn dơ sẵn rồi. Nhưng giờ thì không được, đây là áo mẫu thân thức đêm may cho con, con không nỡ để bẩn."
Thế giới của trẻ con, cũng phức tạp chẳng kém hậu cung.
Ta bận rộn mấy ngày, giấu chút bạc đưa cho Trần ma ma, nhờ bà giúp một việc. Trần ma ma mồm miệng sắc sảo nhưng lòng dạ mềm, vừa đưa đồ vừa lải nhải oán trách ta:
"Vì một đứa con nửa đường nhặt về mà dám đặt mình lên chảo dầu rán, có đáng không?"
Buổi trưa, Phế Dung đến, vừa vén rèm bước vào đã ngửi thấy hương mật ngọt tỏa khắp phòng. Trên giường đặt mấy tấm vải vừa cắt may, trong bình cắm đuôi trĩ sặc sỡ, bên cạnh lăn lóc vài đồng tiền đồng.
Bên lò sưởi, ta và Diễm Nhi vây quanh một đám đầu nhỏ lông tơ, các hoàng tử công chúa ríu rít tranh nhau nói:
"Ôn nương nương, ta muốn cái hình con bướm kia!" "Ôn nương nương, ta… ta muốn hai cái đường thôi!"
Ta cầm que vẽ đường, giả bộ khó xử nhíu mày:
"Nhưng mà mấy cái đường này đều là của Tam ca các con đó, Ôn nương nương không tự quyết được đâu."
Ngũ công chúa – Ngọc Nhi lanh lợi lập tức ôm cánh tay Diễm Nhi làm nũng:
"Tam ca, huynh giúp muội xin Ôn nương nương được không?"
Có Ngọc Nhi làm gương, một đám huynh đệ muội muội liền vây quanh Diễm Nhi. Lần đầu tiên được mọi người thân thiết vây lấy, gương mặt tái nhợt của Diễm Nhi lộ rõ vẻ bối rối, ánh mắt cầu cứu nhìn về phía ta.
Ta nhét đường vẽ vào tay Diễm Nhi, gật đầu động viên nó. Diễm Nhi à, trên đời này có nhiều thứ tình cảm, không cần phải hy sinh lòng tự trọng hay tổn thương chính mình để đổi lấy.
Ta lo Diễm Nhi sẽ không vượt qua được rào cản này. Nhưng trẻ con vốn chóng quên. Diễm Nhi cũng ra dáng huynh trưởng rộng rãi, rất nghiêm túc chia đường cho mọi người. Thậm chí ngay cả phần của mình cũng đưa cho Ngọc Nhi, còn dặn dò:
"Cái này nhờ Ngọc Nhi đưa giúp Tứ đệ Yêu Nhi, đừng ăn vụng đó."
Diễm Nhi quay đầu lại, mong được ta khen ngợi. Ta nhận ra ánh mắt lấy lòng đã thành quen:
"Diễm Nhi tự hỏi lòng xem, que đường này con thật sự muốn tặng Tứ đệ? Hay là sợ mẫu phi không vui?"
Diễm Nhi không đáp, im lặng một lúc rồi nhỏ giọng:
"Không muốn tặng nhưng sợ mẫu phi buồn."
Ta cầm lại que đường Ngọc Nhi đang cầm, đặt vào tay Diễm Nhi:
"Chính vì con bỏ qua cảm xúc của bản thân, mẫu phi mới buồn đấy. Đây là của con, không muốn cho thì đừng cho."
Diễm Nhi gật đầu thật mạnh, cắn một miếng đường, rôm rốp vang giòn.
Ta quay lại, thấy Phế Dung đang đứng sau bình phong, vội vàng quỳ xuống hành lễ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!