Chương 12: (Vô Đề)

Hoàng hậu giận, liền báo với phụ hoàng rằng Ôn Quý nhân muốn có con, mà Tam hoàng tử còn thiếu một mẫu phi.

Thế là ta mơ mơ hồ hồ trở thành con của Ôn Quý nhân.

Nhưng không sao.

Ta sẽ dẫm lên nàng để tìm một mẫu phi tốt hơn.

Ta rất biết nhìn mặt đoán ý.

Biết Ôn Quý nhân muốn được sủng ái, muốn giành lại Phế Yêu.

Biết phụ hoàng chán ghét sự độc đoán của Trung cung, cần một Hoàng hậu dịu dàng, hiền thục.

Khó khăn lắm phụ hoàng mới bị ánh nhìn giữa trời tuyết của nàng làm chấn động, ban thưởng lụa là châu báu.

Ta tưởng nàng sẽ biết điều trang điểm kỹ lưỡng để giữ vững sủng ái.

Nhưng nàng lại cất hết trang sức, ngồi xổm xuống, lần lượt ướm từng tấm lụa lên người ta:

"Để ta may nhanh, trước Tết là Diễm Nhi có áo mới."

Ta ngơ ngác ôm mấy cuộn vải, nàng ngốc đến mức khiến ta không biết nói gì, lắp bắp hỏi:

"…Những… những thứ này là để may áo cho con sao?"

"Dĩ nhiên là không rồi."

Ta thở phào.

Hóa ra nàng chưa đến mức không cứu nổi.

"Ngoài áo, còn phải may đệm gối, túi sách, ta phải xem còn sót gì không."

Ta còn định phản kháng thêm:

"Diễm Nhi rất thông minh, sẽ không để mẫu phi thất sủng, cũng sẽ không rời xa mẫu phi."

Nên nàng hãy lo giữ sủng ái trước đi.

Nhưng nàng chẳng hiểu ý ta.

Chỉ xoa đầu ta, nói rằng nàng tin ta, sẽ không bỏ ta.

Thế nhưng ta không cần nàng nữa.

Bởi vì nàng chẳng có bản lĩnh.

Hoàng hậu dễ dàng cướp mất ân sủng mới được ban cho nàng.

Vậy mà nàng không nổi giận, còn đưa ta hai quả quýt ấm tay, lo bữa khuya cho ta.

Ta giận quá, trùm chăn kín đầu, lại nghĩ ra một kế.

Ta cố ý phát bệnh, muốn nàng đi cầu phụ hoàng.

Phụ hoàng sẽ nổi giận, cho rằng nàng giống Quý phi ngày trước, rồi chỉ định ta sang cho một phi tử khác.

Nhưng ta lại tính sai.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!