Chương 1: (Vô Đề)

Bởi đêm ấy, bệ hạ đã lật thẻ bài của ta.

Nửa năm không được sủng hạnh, ta vừa mừng vừa sợ, hoảng hốt chạy đi phủi bụi lầu trang điểm.

Lúc đêm, Phế Dung đến, chẳng liếc đến trâm hoa ta lau sạch bóng, cũng không để tâm đến xiêm y đã sờn chỉ của ta, càng chẳng quan tâm tay ta vì căng thẳng mà sắp vặn rách chiếc khăn tay.

Ngài khép sách, xoa ấn đường mỏi mệt.

Vị đế vương vốn vui buồn không hiện sắc, lại hiếm khi nhoẻn môi mỉm cười với ta:

"Nàng nhập cung bao năm nay, vẫn luôn không tranh không giành, nhu thuận an phận, rất tốt."

"Trẫm hỏi nàng, nàng có muốn nuôi một đứa trẻ không?"

Trong lòng ta như nở hoa, suýt nữa không cầm nổi chén trà trong tay:

"Là… là con của thiếp – Yêu Nhi có thể trở về rồi sao?"

Phế Dung đặt sách xuống, không truy cứu lời nói vượt lễ của ta, chỉ trầm giọng:

"Ngươi hồ đồ! Yêu Nhi là con của Hoàng hậu.

Huống hồ thằng bé chẳng muốn thân cận ngươi. Những lời như vậy, sau này đừng nhắc lại."

Nói đến đây, bên ngoài tuyết rơi ào ào, ánh đèn chớp tắt khiến trong phòng càng thêm tĩnh lặng.

Xem như nể tuyết đêm nay, ngài cũng dịu giọng hơn:

"Trẫm nhớ năm ấy nàng nhập cung, cũng là lúc tuyết rơi lớn như vậy."

Mười năm trước ta nhập cung, người người đều hâm mộ ta có phúc khí.

Bệ hạ sủng ái Quý phi, các tú nữ những ngày trước đều bị loại.

Đến ngày cuối, bệ hạ và Quý phi giận dỗi, lúc tâm phiền ý loạn liền tiện tay chỉ vào ta – một kẻ gia thế tầm thường, dung mạo cũng chẳng mấy nổi bật.

Ta vừa nhập cung liền được thị tẩm, sau đó mang thai, sinh hạ Yêu Nhi.

Phúc khí của ta… chỉ đến đó là hết.

Người trong cung nói, Yêu Nhi không giống ta – Ôn Quý nhân lầm lì ít nói, thằng bé rất thông minh.

Thông minh đến mức tiên sinh khen ngợi, bệ hạ nghe vậy long tâm đại duyệt.

Thông minh đến mức không muốn thân cận ta, thậm chí chẳng thèm nhận ta là mẹ.

Hai năm trước, Yêu Nhi được đưa đến Khôn Ninh cung nuôi dưỡng.

Ta quỳ gối ôm lấy Yêu Nhi khóc đến đỏ mắt, sợ sau này sẽ càng ít được thấy con hơn.

Nhưng Yêu Nhi sáu tuổi chỉ mở to đôi mắt khó hiểu, đẩy ta ra:

"Mẫu phi của Tam ca là Chu Quý phi, người chỉ là một Quý nhân, không xứng làm mẫu thân của ta."

Yêu Nhi nói vậy, lòng ta như đóng băng.

Nhưng người làm mẹ nào nỡ trách con mình?

Ta chỉ muốn thăng vị phân, mong được danh chính ngôn thuận nhận lại con.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!