Chương 7: Cần tây trộn giấm

Hứa Thanh Hòa: "..."

Ai có thể nói cho cậu biết tại sao câu chuyện bỗng nhiên lại chuyển sang hướng này không!

Anh người yêu cũ này thật chẳng đánh bài theo bài bản gì cả.

Nói đi cũng phải nói lại, từ "trai tân" đối với cả hai người mà nói đều vô cùng xa vời. Hứa Thanh Hòa sắp không nhớ nổi quãng thời gian mình còn là trai tân là khi nào nữa rồi.

Lục Vãn Đình đa phần cũng thế.

Hai người họ coi như là "tay lái già" quay trở lại "thôn tân thủ" vậy.

Hứa Thanh Hòa khen ngợi lấy lệ: "Thế thì anh giỏi lắm nha."

Câu này bắt nguồn từ một meme cậu từng xem trước đây, hình một cái đầu mèo mắt to kèm dòng chữ "Thế thì bạn giỏi lắm nha, có muốn mình đi ngủ với bạn không?". Hứa Thanh Hòa thấy rất hợp để dùng tán tỉnh bạn trai nên đã tiện tay lưu vào album ảnh điện thoại.

Kết quả là còn chưa kịp gửi cho Lục Vãn Đình thì hai người đã chia tay.

Rõ ràng là không thể để đối phương biết vế sau của câu nói đó rồi.

Lục Vãn Đình không biết những tính toán nhỏ nhặt trong lòng cậu, nhìn cái đuôi ngựa lắc lư sau gáy cậu mà khẽ mỉm cười, quay lại chuyện chính.

"Người mà em nói chắc là em trai anh, tên là Lục Cảnh Dật."

Lục Cảnh Dật... cuối cùng cũng biết tên của thằng nhóc phiền phức đó rồi.

Tên nghe cũng hay đấy chứ, chẳng hợp với phong cách của chính chủ chút nào.

Hứa Thanh Hòa linh cảm tương lai sẽ còn gặp đối phương nhiều lần, nên thầm ghi nhớ cái tên này vào lòng.

"Quan hệ của các anh không tốt lắm phải không?" Cậu hỏi.

Điều này quá hiển nhiên, nhưng Hứa Thanh Hòa muốn biết nguyên nhân nên vẫn hỏi ra miệng.

"Bởi vì quan hệ của anh và nương nó không tốt."

Lục Vãn Đình khựng lại vài giây, ánh mắt chợt lạnh xuống.

"Sao em cảm nhận được thế?" Anh lạnh giọng hỏi, "Nó bắt nạt em à?"

"Cũng không hẳn," Hứa Thanh Hòa xua tay, "Chỉ là giở chút tính trẻ con thôi."

Trong mắt cậu, đứa em trai mười bảy mười tám tuổi của anh người yêu cũ chỉ là một đứa nhóc tì —— lúc nghĩ như vậy, Hứa Thanh Hòa hoàn toàn không nhận ra bản thân mình hiện tại cũng chỉ mới mười tám tuổi mà thôi.

Chưa biết chừng còn nhỏ tuổi hơn cả Lục Cảnh Dật ấy chứ.

So với việc trẻ con làm loạn, cậu quan tâm hơn đến một chuyện khác mà Lục Vãn Đình vừa nhắc tới.

"Anh vừa nói Lục Cảnh Dật và nương nó... hai người không phải cùng một mẹ sinh ra sao?"

"Tụi anh là anh em ruột cùng cha cùng mẹ. Mẹ anh sinh ra Lục Cảnh Dật không lâu thì qua đời, sau đó cha anh cưới vợ kế về nhà. Lục Cảnh Dật là do bà ấy một tay nuôi lớn, hai người quan hệ thân thiết, tình cảm của nó dành cho bà ấy rất sâu đậm."

Hứa Thanh Hòa nghe mà đầu sắp to ra rồi.

Kiếp trước cậu và Lục Vãn Đình đều chẳng có mấy người thân, từ nhỏ đến lớn luôn lầm lũi một mình, gần như chẳng khác gì trẻ mồ côi. Có lẽ ông trời thấy họ cô đơn nên kiếp này để họ có khá nhiều người thân.

Chẳng biết là chuyện tốt hay chuyện xấu nữa.

Hứa Thanh Hòa vốn còn định hỏi tại sao Lục Vãn Đình lại có quan hệ không tốt với mẹ kế, nhưng nghĩ kỹ lại thì từ xưa đến nay, có mấy người con trưởng của vợ cả mà lại hòa hợp với mẹ kế đâu? Có thể nước sông không phạm nước giếng đã là tốt lắm rồi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!