Lục Vãn Đình cũng không biết mình đã đi đến đây bằng cách nào.
Sau khi kết thúc buổi khám bệnh, anh xách hòm thuốc trở về chỗ ở tạm thời thì nghe bác trai hớt hải nói: "Thanh Hòa đi theo thuyền cứu hộ đến làng Lý Gia rồi".
Làng Lý Gia, cứu hộ.
Máu trong người Lục Vãn Đình như đông cứng lại.
Cảm giác này... quá đỗi quen thuộc.
Kiếp trước cũng vậy, sau khi nhận được tin nhắn chia tay từ Hứa Thanh Hòa, Lục Vãn Đình lập tức vứt bỏ mọi công việc đang dở dang, lái xe đi tìm cậu.
Và rồi, ngay trên đường lớn, anh đã chứng kiến một cảnh tượng cả đời không thể quên.
Ánh sáng trắng chói mắt, tiếng phanh xe rợn người, tiếng kính vỡ vụn đầy chát chúa…
Và cả một vũng máu đỏ loang lổ.
Anh không thể chịu đựng nỗi đau mất mát thêm một lần nào nữa.
Lục Vãn Đình hoàn toàn dựa vào bản năng, lao ra bến tàu cướp một chiếc thuyền không, ngồi lên rồi chèo điên cuồng về phía hạ lưu.
Suốt dọc đường, tim anh đập loạn xạ như muốn nổ tung, trong đầu chỉ duy nhất một ý nghĩ:
Anh không thể để mất Hứa Thanh Hòa thêm lần nữa.
Tuyệt đối không thể.
Cho đến tận bây giờ, khi ôm chặt lấy người vẫn còn đang run rẩy trong lòng, cảm nhận được hơi thở và nhịp tim chân thực của cậu, trái tim đang treo lơ lửng bên bờ vực của Lục Vãn Đình mới thực sự trở về đúng chỗ.
May quá.
Lần này, anh đã không đến muộn.
Anh siết chặt vòng tay, giọng nói run rẩy: "... Được."
"Không rời đi nữa."
Hứa Thanh Hòa vùi đầu trong lòng anh, ra sức gật đầu.
Từ nay về sau, cậu sẽ không bao giờ rời xa Lục Vãn Đình nữa.
Niềm vui sướng tột cùng khi tìm lại được thứ tưởng như đã mất và cảm giác sống sót sau tai nạn cùng lúc va đập trong lồng ngực, khiến Hứa Thanh Hòa có chút ngẩn ngơ, mãi một lúc sau mới miễn cưỡng bình tĩnh lại được.
Sau khi lấy lại bình tĩnh, cậu quẹt bừa vào khuôn mặt chắc hẳn là đã bẩn đến mức không nhìn nổi, ngẩng đầu hỏi Lục Vãn Đình: "Sao anh lại đến được đây?"
Nhìn hướng Lục Vãn Đình đi tới, có vẻ không phải đi cùng đội cứu hộ của dân quân.
Lục Vãn Đình vẫn không nỡ buông cậu ra, cứ giữ nguyên tư thế ôm ấp, chỉ tay về phía không xa.
"Ở bến tàu có một chiếc thuyền không."
Hứa Thanh Hòa: "..." Quả nhiên là "vượt biên" trái phép mà đến.
"Đừng nói mấy chuyện này nữa," Cậu bảo, "Chúng ta mau đi cứu người thôi."
Thực ra không cần cậu nói, Lục Vãn Đình đã chuẩn bị sẵn sàng để cứu người. Trên bến tàu, thuốc men dụng cụ đều đã đầy đủ.
Anh đưa tay gạt đi vết nước và nước mắt trên mặt Hứa Thanh Hòa, xác nhận cậu đã bình an vô sự, bảo cậu nghỉ ngơi một lát, còn mình thì thay cậu cùng các dân quân lao vào công tác cứu hộ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!