Chương 48: Mở tiệm

Tiếng đục đẽo trang trí đã trở thành âm thanh nền cho những ngày gần đây, Hứa Thanh Hòa cứ thế vừa nghe tiếng "đinh đinh đang đang" vừa nghiên cứu món ăn mới.

Giờ đây ngày tháng của cậu đã khấm khá hơn, tiền dư trong tay nhiều lên, giá vốn của món ăn tự nhiên cũng tăng theo. Thế là, cậu bắt tay vào làm món mặn ngay — gà lát chiên giòn.

Món gà vừa mới ra lò, từng miếng phân minh, vẫn còn đọng những giọt dầu lóng lánh. Rắc thêm chút muối tiêu, cho vào chiếc túi nhỏ làm bằng lá sen, dùng tăm tre xiên từng miếng mà ăn, cái cảm giác đó thật không gì sánh bằng.

Phần thịt được chọn là ức gà mềm nhất, đầu tiên dùng nước gừng, hành đoạn và rượu hoàng tửu bóp đều để khử mùi và ướp gia vị, sau đó mới cho vào nồi. Lần đầu chiên chín, lần sau chiên cho giòn. Gà lát làm theo cách này có lớp vỏ ngoài xốp giòn, bên trong thơm mềm, ăn vào mang lại một dư vị rất riêng.

Những miếng gà vàng ươm bóng bẩy xếp chồng lên mâm tre. Ngoài muối tiêu, cậu còn rắc thêm bột thì là, bột ớt... và cả bột xí muội do chính tay cậu đặc chế. Hương vị phức tạp nồng nàn, vừa tung ra đã chinh phục đủ mọi tầng lớp thực khách từ trẻ nhỏ đến tráng sĩ. Hễ bán ra là khách toàn mua từ hai ba gói trở lên.

Mọi người đứng trước quầy ăn đến mức tay dính đầy dầu, không ngớt lời khen ngợi.

"Thơm, thật sự rất thơm, bên ngoài giòn rụm đến rơi cả vụn, bên trong lại mềm ngọt mọng nước, tuyệt đỉnh!"

Có người còn dặn dò cậu: "Thanh Hòa, món gà chiên này cháu nhất định phải bán nhiều ngày một chút nhé, đừng có như mấy món trứng trà với xúc xích thịt trước đó, bán chẳng được mấy ngày đã hết sạch."

"Đúng đấy, đúng đấy!"

Hứa Thanh Hòa chỉ biết dở khóc dở cười.

"Được rồi, nghe theo mọi người, lần này cháu nhất định sẽ bán nhiều hơn."

Nắng chiều buông xuống, Hứa Thanh Hòa đẩy chiếc xe nhỏ đã trống không về nhà. Từ xa, cậu đã thấy mặt bằng nhà mình sau nhiều ngày sửa sang đã khoác lên mình diện mạo hoàn toàn mới.

Những tấm cánh cửa sơn đỏ rực, các ô cửa sổ sáng sủa, nhưng bắt mắt nhất phải kể đến tấm biển hiệu mới tinh, nền đen chữ vàng treo dưới mái hiên.

Tiệm ăn vặt Hứa Ký.

Bốn chữ Hứa Ký tiểu khiết phô, nét bút mạnh mẽ cứng cáp, lấp lánh ánh vàng.

Hứa Thanh Hòa ngẩn người tại chỗ, cứ ngỡ mình hoa mắt.

Cậu dụi mắt, nhìn đi nhìn lại mấy chữ trên biển hiệu, cuối cùng xác định trên đó đúng là viết "Tiệm ăn vặt" chứ không phải "Y quán".

Nhưng mà, cái này không đúng nha.

Mặt bằng này rõ ràng là cậu tâm tâm niệm niệm chuẩn bị để mở y quán cho Lục Vãn Đình, và Lục Vãn Đình cũng biết chuyện này, sao đột nhiên lại biến thành tiệm ăn của cậu rồi?

Trừ phi bản thân Lục Vãn Đình thực ra họ Hứa, và cái bệnh viện anh mở có tên là "Tiệm ăn vặt".

Thế thì trừu tượng quá rồi.

Hứa Thanh Hòa đang suy nghĩ vẩn vơ thì quay đầu lại, đã thấy Lục Vãn Đình đứng trước cửa tiệm từ lúc nào, lặng lẽ nhìn cậu. Gương mặt vốn luôn lạnh lùng dưới ánh hoàng hôn bỗng trở nên dịu dàng lạ thường.

Hứa Thanh Hòa chỉ vào biển hiệu trên đầu, nhất thời cứng họng: "Cái này là..."

Lục Vãn Đình không nói gì, bước đến trước mặt cậu, đưa tay xoa đầu cậu, ôn tồn bảo: "Y quán không vội. Em mỗi ngày dọn hàng dầm mưa dãi nắng, quá đỗi vất vả, mặt bằng này em cứ dùng trước đi."

Anh dừng lại một chút, rồi nói tiếp: "Tay nghề của em xứng đáng có một nơi tốt hơn."

Hứa Thanh Hòa bỗng chốc hiểu ra.

Hóa ra những ngày qua Lục Vãn Đình sửa sang tiệm, đích thân quán xuyến từng chi tiết, từ đầu đến cuối người anh nghĩ đến không phải bản thân mình.

Mà là cậu.

Một luồng nhiệt nóng hổi dâng lên hốc mắt, Hứa Thanh Hòa quăng chiếc xe nhỏ sang một bên, bước tới mấy bước rồi vùi mình vào lòng Lục Vãn Đình, hai tay siết chặt lấy thắt lưng anh.

Cậu vùi mặt vào vạt áo anh, giọng lí nhí: "Cảm ơn anh."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!