Tiếng mưa rơi tí tách, Lục Vãn Đình một tay che ô trở về nhà, đẩy cổng viện ra.
Bình thường vào giờ này, Hứa Thanh Hòa nếu không bận rộn trong bếp thì cũng phải ở ngoài sân trêu chọc mấy chú gà con, cho dù trời mưa cũng sẽ ngồi ở cửa ngắm mưa.
Hôm nay lại yên tĩnh đến lạ thường.
Lục Vãn Đình nhạy cảm nhận ra có điều gì đó không ổn, anh đặt hòm thuốc và ô giấy dầu xuống, rảo bước băng qua sân nhỏ, đẩy cửa phòng ngủ của Hứa Thanh Hòa ra.
Trong không khí tràn ngập mùi hăng nồng của rượu thuốc.
Vì trời mưa nên ánh sáng trong phòng hơi tối tăm, Hứa Thanh Hòa nằm nghiêng trên giường, gò má ửng hồng bất thường, hàng mi đẫm nước rủ xuống, nhịp thở rõ ràng là dồn dập và ngắn hơn ngày thường, cổ áo cũng bị kéo trễ ra, lộ ra một đoạn cổ trắng ngần ửng hồng.
Bên cạnh tay cậu là một lọ thuốc nằm lăn lóc, nút bần đã mở, thứ bên trong rõ ràng đã được dùng hết sạch.
Ánh mắt Lục Vãn Đình chợt trầm xuống.
Anh đương nhiên nhận ra cái lọ đó. Từ khi xuyên không đến nay, nhiều phương thuốc Trung y phải điều chế lại, anh đã thử làm rất nhiều loại rượu thuốc, trong đó lọ này có dược tính bá đạo nhất, còn kèm theo một chút hiệu quả "k*ch d*c". Vì ít khi dùng tới nên nó luôn bị anh gác ở góc giá thuốc.
Không ngờ lại bị Hứa Thanh Hòa lục ra dùng.
"Tiểu Hòa?"
Lục Vãn Đình tiến lên, ngồi xổm xuống, đưa tay sờ vào vầng trán hơi nóng của Hứa Thanh Hòa, hiếm khi thấy anh có chút vội vàng: "Em đã bôi thứ trong lọ này?"
Nghe thấy giọng anh, Hứa Thanh Hòa mơ màng mở mắt, đôi mắt màu hổ phách sóng sánh nước, tiêu cự rệu rã.
Cậu dùng gò má cọ cọ vào ngón tay hơi lạnh của Lục Vãn Đình, phát ra một tiếng rên nhẹ hừ hừ trong mũi, giống như đang tủi thân, lại giống như đang khó nhịn.
Cậu hoàn toàn không biết Lục Vãn Đình vừa hỏi câu gì, hiện tại Hứa Thanh Hòa hoàn toàn nói chuyện theo bản năng.
"Nóng..."
Nói xong, cơ thể bất an vặn vẹo một chút, quấn quýt lấy anh đầy thân mật.
Thân nhiệt thiên lạnh của Lục Vãn Đình, cùng với mùi hương thanh khiết dễ chịu pha lẫn chút hương thảo dược thoang thoảng trên người anh, đều trở thành nguồn giải khát lớn nhất của cậu lúc này.
Thân nhiệt trên người Hứa Thanh Hòa nóng hơn bình thường rất nhiều, rõ ràng là phản ứng khi dược hiệu phát tác.
Lục Vãn Đình sa sầm mặt không nói lời nào, biết rõ cứ tiếp tục như vậy chắc chắn không ổn, anh kéo người qua, tay trái không chút do dự đưa tới.
Hứa Thanh Hòa rên hừ hừ mấy tiếng, không phản kháng.
Chỉ vài cái, tay Lục Vãn Đình còn chưa mỏi thì lòng bàn tay đã ướt đẫm một mảng.
Đã kết thúc một lần, nhưng tình trạng của Hứa Thanh Hòa vẫn không khá hơn, vẫn luôn miệng nói nóng, nói khó chịu. Vì vừa rồi đã tiêu hao thể lực nên cậu không còn sức để quấn lấy Lục Vãn Đình nữa, chỉ cử động nhỏ nhặt, hết cọ lại mài trong lòng anh, lầm rầm r*n r*.
Dáng vẻ trông vô cùng đáng thương.
Dù lý trí như Lục Vãn Đình, lúc này cũng có chút hối hận.
Biết thế này... thật sự nên ném lọ rượu thuốc đó đi sớm hơn.
Sự đã đến nước này, chỉ còn một cách duy nhất thôi.
Lục Vãn Đình nâng gò má Hứa Thanh Hòa lên, bắt cậu nhìn mình: "Tiểu Hòa, nhìn anh."
"Em có biết anh là ai không? Nếu em không nguyện ý..."
Lời còn chưa dứt đã bị Hứa Thanh Hòa dùng một nụ hôn vội vã chặn lại.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!