Chương 40: Bán công thức

"Lục đại phu!"

Trong số mấy người có mặt, Khâu Cát vẫn là kẻ phản ứng nhanh nhất. Gã như đang diễn ảo thuật, trên mặt nặn ra một nụ cười có thể coi là hiền lành.

"Lục đại phu, ngài cuối cùng cũng đến rồi, mời vào, mời vào."

Tốc độ lật mặt này khiến Hứa Thanh Hòa nhìn mà có chút ngẩn ngơ.

Xem ra thời này, "trẻ trâu" cũng phải nhìn sắc mặt người khác mà sống qua ngày.

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, "bệnh nhân bị zona thần kinh" mà Lục Vãn Đình nhắc tới với cậu lúc trước, hóa ra chính là gã sao?

Uổng công lúc đó cậu còn chúc đối phương sớm ngày bình phục, đây chẳng phải là lấy oán báo ân sao?

Hứa Thanh Hòa cũng có chút khâm phục chính mình, Lục Vãn Đình đang đứng cách cậu không xa, vậy mà cậu vẫn còn tâm trí để suy nghĩ linh tinh.

Chi bằng nghĩ xem bây giờ đi học siêu năng lực tàng hình hay độn thổ gì đó liệu có còn kịp không.

Lục Vãn Đình không thèm để ý đến Khâu Cát, ánh mắt anh dừng lại trên người Hứa Thanh Hòa ròng rã mấy giây, xác nhận cậu không sao mới bước tới, đi thẳng đến trước mặt cậu.

"Em làm gì ở đây?"

Giọng nói trầm thấp, không rõ vui buồn.

Hứa Thanh Hòa thầm nghĩ: Câu này em cũng muốn hỏi anh đây.

Ồ, cậu không hỏi được, vì cậu biết Lục Vãn Đình đến đây làm gì, đến chữa bệnh cho người ta mà.

Lý do chính đáng hơn cậu nhiều.

Ngay từ khoảnh khắc thấy Lục Vãn Đình xuất hiện ở cửa, Hứa Thanh Hòa đã có chút buông xuôi, cậu cụp mi mắt trả lời câu hỏi vừa rồi của anh.

"Tất nhiên là đến kiếm tiền rồi ạ."

Lục Vãn Đình xưa nay quản cậu rất nghiêm, ngày thường ở nhà đều không cho cậu uống rượu, những nơi như quán bar (tửu quán) lại càng đừng hòng nhắc tới. Cũng chính vì thế mà lần trước khi cậu đi mừng sinh nhật bạn về, Lục Vãn Đình mới giận đến vậy.

Vậy mà bây giờ cậu lại âm thầm lén lút đi làm thuê ở tửu quán mấy ngày liền.

Hứa Thanh Hòa có thể tưởng tượng được sắc mặt Lục Vãn Đình lúc này sẽ lạnh đến mức nào.

Đang định ngước nhìn xem khuôn mặt bạn trai cũ hiện giờ là bao nhiêu độ âm, thì thấy một bàn tay to với các khớp xương rõ ràng vươn tới, động tác tự nhiên chỉnh lại cổ áo hơi xộc xệch cho cậu.

"Có mệt không?"

Lục Vãn Đình hỏi, giọng điệu mang theo sự quan tâm và nuông chiều không hề che giấu.

Hứa Thanh Hòa: "?"

Phản ứng của bạn trai cũ dường như hơi khác so với tưởng tượng của cậu?

Hứa Thanh Hòa ngẩn người một lát, nhưng nhanh chóng phản ứng lại, cậu lắc đầu, nói khẽ: "Không mệt ạ."

Lục Vãn Đình tiến lên một bước, nắm lấy tay cậu.

"Tay lạnh thế này, bị dọa rồi à?"

"..." Hứa Thanh Hòa hiện tại mới thực sự bị dọa đây.

Cậu thử rút tay lại, nhưng khốn nỗi sức Lục Vãn Đình quá lớn, bàn tay đang nắm lấy tay cậu không hề nhúc nhích. Không còn cách nào, Hứa Thanh Hòa đành từ bỏ, để mặc cho đối phương nắm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!