Trình Thu Diễm rời đi, Hứa Thanh Hòa và Lục Vãn Đình tiếp tục ăn nốt bát mì thịt băm còn dang dở.
Bát mì Lục Vãn Đình trộn cực kỳ chất lượng, từng sợi mì trắng ngần được bao phủ bởi lớp nước sốt đỏ thắm, thịt băm và dưa cải vụn chen chúc trong từng kẽ mì, mỗi lần gắp đũa đều kéo theo vài miếng thịt và một cụm dưa cải, bóng bẩy thơm lừng.
Vị mặn mòi của dưa cải hòa quyện với những miếng thịt ba chỉ cháy cạnh thơm phức, hương nước tương, hương thịt, hương dưa cải quyện vào nhau khiến người ta không kìm được mà nuốt nước miếng.
Hứa Thanh Hòa gần một ngày chưa ăn gì, bụng dạ vốn đã trống rỗng, lúc này bị bát mì đầy sức sống này k*ch th*ch, nước miếng suýt thì trào ra.
Cậu cầm đũa định ăn, nào ngờ còn chưa chạm vào thành bát đã bị người ta bưng cả mì lẫn bát đi mất.
Hứa Thanh Hòa ngơ ngác nhìn khoảng trống trước mặt, rồi ngơ ngác ngẩng đầu, nhìn Lục Vãn Đình một cái đầy hoang mang.
"Anh làm cái gì vậy?"
Tại sao không cho cậu ăn nữa?
Chẳng lẽ Lục Vãn Đình đột nhiên đại triệt đại ngộ, cảm thấy không nên đối xử tốt với người yêu cũ như vậy nữa, nên mới bưng bát cơm của cậu đi?
Thật là cao tay nha! Đây chính là cách trả thù cậu tốt nhất lúc này rồi còn gì!
Lục Vãn Đình nhìn biểu cảm ngây ra của cậu, cố nén cười, không nói gì, đặt bát mì đó xuống trước mặt mình, rồi xoay người vớt mấy đũa mì nóng hổi từ trong nồi ra, trộn lại thịt băm một lần nữa rồi mới đưa đến trước mặt Hứa Thanh Hòa.
"Bát lúc nãy hơi nguội rồi, em ăn bát này đi."
Hứa Thanh Hòa chớp chớp mắt.
Hóa ra là vì lý do này mới lấy mì của cậu đi à... Bát mì đó nguội rồi sao? Cậu chẳng cảm thấy gì cả.
Hứa Thanh Hòa quá đói rồi, không muốn để tâm đến mấy chi tiết nhỏ nhặt này, đón lấy bát mì rồi bắt đầu ăn ngốn ngấu.
Lục Vãn Đình ngồi đối diện cậu, cũng thong thả bắt đầu ăn.
Sợi mì vào miệng trơn tuột lại dai giòn, xì xụp một hơi, cả khoang miệng tràn ngập hương thơm đặc trưng của dưa cải và vị béo ngậy của thịt băm.
Miếng thịt lớn thì bóng mỡ, miếng thịt nhỏ thì giòn thơm, thịt mỡ béo ngậy đi kèm thịt nạc đậm đà nước tương, ăn chẳng thấy ngấy chút nào; dưa cải cũng rất tuyệt, thấm đẫm nước thịt, vị mặn ngọt vừa miệng.
Một bát mì xuống bụng, Hứa Thanh Hòa thấy no nê, cả người ấm sực lên, không gì thoải mái bằng.
Cậu chép miệng đầy luyến tiếc, vẫn còn muốn ăn nữa.
Có lẽ vì dáng vẻ thèm ăn của cậu quá lộ liễu, hoặc có lẽ vì Lục Vãn Đình quá hiểu cậu, tóm lại, Lục Vãn Đình nhìn một cái là thấu ngay ý định của cậu.
"Vẫn muốn ăn nữa à?"
Hứa Thanh Hòa gật gật đầu.
Lục Vãn Đình bỗng nhiên khẽ nhếch môi nhìn cậu.
"Phải tiết chế đấy."
Hứa Thanh Hòa: "..."
Cái người này quá đáng thật sự!
Lúc nãy bị Trình thẩm trêu chọc một trận đầy "thiện ý", kết hợp với ánh mắt bà nhìn vào cánh tay mình, Hứa Thanh Hòa lập tức đoán được đối phương đang nghĩ gì.
Cậu vẫn đang đóng vai "nam thê", nói "không phải" thì không xong, mà nói "phải" cũng chẳng đúng.
Đêm động phòng hoa chúc, chẳng phải là để làm cái chuyện đó sao?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!